Tiếp viên hàng không chỉ làm một hành động nhỏ lại khiến ông cụ quỳ gối khấu đầu, sự thật đằng sau khiến mọi người cảm động

Tôi là một tiếp viên hàng không bình thường của một hãng hàng không. Công việc chỉ mới được mấy năm nên tôi chưa từng gặp sự việc nào khiến mình ấn tượng sâu trong tâm trí. Ngày ngày trôi đi, tôi chỉ làm những việc nhỏ nhặt như bưng trà rót nước cho khách. Do vậy, tôi không có cảm xúc đặc biệt với công việc này nên thấy nó vô cùng tẻ nhạt.

Nhưng thật bất ngờ, có một câu chuyện đã xảy ra khiến tôi thay đổi cách nhìn đối với công việc và cuộc đời. Hôm đó, khi chúng tôi thực hiện chuyến bay Thượng Hải- Bắc Kinh, hành khách rất đông, họ ngồi chật hết cả máy bay. Trong một nhóm người có một ông cụ nông thôn rất bình thường, đeo một chiếc túi lớn, trên người vẫn còn có mùi bùn đất đặc trưng của nông thôn.

Khi máy bay đã cất cánh, tiếp viên chúng tôi thêm nước cho khách và rót được hơn 20 hàng ghế, thì bắt gặp ông cụ đó. Ông thận trọng ngồi trên ghế, không hề động đậy, túi cũng không để lên giá để hành lý mà ôm chặt trên người và ngồi thẳng như tượng điêu khắc.

Tôi bèn hỏi ông cụ uống gì, ông sợ hãi xua tay nói không cần. Tôi muốn giúp ông để đồ lên giá để hành lý, nhưng ông từ chối, nên đành để ông ôm.

Một lát sau, bắt đầu phát cơm, chúng tôi thấy ông vẫn không hề động đậy, dường như ông có chuyện gì đấy rất căng thẳng. Khi đưa cơm cho ông, ông cũng xua tay nói: “Không cần”.

Vậy là tổ trưởng bộ phận phục vụ đến và hỏi thân mật có phải ông bị ốm không, ông nói nhẹ nhàng: “Tôi muốn đi vệ sinh chú ạ, nhưng không biết trên máy bay có thể được đi lại hay không, sợ không may va chạm làm hỏng đồ trên máy bay mất”.

Chúng tôi nói với ông rằng không sao cả và gọi một nam nhân viên trên máy bay đưa ông đi vệ sinh.

Đợi đến khi thêm nước uống lần thứ hai, tôi thấy ông nhìn các hành khách khác uống nước và nuốt nước bọt, vậy là tôi không hỏi mà giúp ông rót một cốc trà nóng và để lên bàn.

Ai biết được rằng chỉ với một động tác như vậy lại khiến ông sợ hãi, ông giật mình liên tục nói không cần, chúng tôi nói với ông rằng: “Chú uống đi ạ, uống một chút thôi cũng được”.

Lúc này ông lại làm một việc càng khiến mọi người kinh ngạc hơn, ông móc từ túi ngực ra một nắm tiền, đều là tờ một đồng và nhét vào tay chúng tôi.

Chúng tôi nói với ông rằng chuyện này không phải trả tiền, ông không tin, ông nói khi ông đi ở trên phố muốn vào xin nước của người khác mà không có tiền đưa cho họ nên đều bị đuổi đi.

Lúc đó chúng tôi mới biết, ông vì tiết kiệm tiền, mà đi bộ cả chuyến đường chứ không chịu ngồi xe, kiên quyết đi đến vùng gần sân bay mới ngồi xe đến sân bay. Vì trên người ông không có nhiều tiền, chỉ có thể xin nước ở các quán ăn, người ta đều cho rằng người này đến để xin cơm nên tàn nhẫn đuổi ông ra ngoài. Chúng tôi khuyên ông cả một hồi, ông mới tin chúng tôi rồi ngồi xuống, chầm chậm uống trà.

Chúng tôi hỏi ông có đói không, có muốn ăn cơm không, ông vẫn liên tục nói không cần, ông nói ông có 2 đứa con trai, đều rất nỗ lực cố gắng thi đỗ đại học, đứa nhỏ đang học năm 3, đứa lớn đã đi làm.

Lần này ông đến Bắc Kinh thăm đứa con thứ 2, do đứa lớn đã đi làm, muốn đưa cha mẹ đến ở cùng, nhưng hai người không quen nên ở được không lâu lại muốn về quê.

Lần này cậu con lớn không muốn cha vất vả ngồi xe nên đã mua vé máy bay, vốn dĩ muốn đi cùng cha già bởi vì cha chưa đi máy bay bao giờ, sợ ông không quen, nhưng ông nói mua vé máy bay lãng phí nên sống chết không chịu đi.

Cuối cùng mới khuyên được ông, nhưng ông không đồng ý con mua vé đi cùng vì sợ lãng phí tiền mà kiên quyết đi một mình. Ông đeo một túi khoai lang khô để cho cậu con thứ 2 ăn.

Khi kiểm tra an toàn trên máy bay, nhân viên kiểm tra nói chiếc túi quá lớn bảo ông ký gửi, nhưng ông sống chết không chịu, nói là sợ bị nát, cậu con thứ 2 sẽ không thích ăn. Chúng tôi bảo ông để lên giá hành lý cũng rất an toàn nhưng ông đứng dậy cảnh giác nhìn đi nhìn lại mãi mới cẩn thận để lên.

Trong suốt chuyến bay chúng tôi luôn cẩn thận thêm nước, ông đều cảm ơn chúng tôi rất lịch sự. Nhưng ông vẫn không chịu ăn cơm dù chúng tôi thấy ông đã đói bụng.

Đến khi máy bay sắp hạ cánh, ông cẩn thận hỏi chúng tôi có túi đựng hay không, cho ông một cái, và nhờ chúng tôi gói phần cơm của ông lại cho ông. Ông nói vốn chưa bao giờ nhìn thấy những đồ ăn ngon như vậy, vì vậy muốn đem nó cho cậu con trai thứ 2.

Chúng tôi đều sững người. Không ngờ những đồ ăn mà ngày nào chúng tôi cũng nhìn thấy lại quý trọng như vậy trong mắt của một ông cụ nông thôn. Ông không đành ăn dù đói vẫn muốn để dành cho con trai.

Vậy là chúng tôi đem các phần cơm chưa phát còn dư lại gói tất cả lại rồi chuẩn bị đưa cho ông, nhưng ông từ chối, ông nói ông chỉ nhận phần thuộc về mình, không muốn lấy những phần thuộc về người khác.

Chúng tôi đều bị ông làm cho vô cùng cảm động. Tuy không phải là chuyện lớn gì, nhưng lại dạy cho tôi những điều thật sâu sắc.

Vốn dĩ cho rằng câu chuyện đã kết thúc, ai ngờ sau khi các hành khách khác đã xuống máy bay hết, ông là người cuối cùng xuống máy bay, chúng tôi giúp ông xách bao đồ đến cửa ra sân bay, khi chuẩn bị giúp ông đeo lên, ông đã làm một hành động khiến cả đời này tôi cũng không thể quên được: Ông quỳ gối xuống đất, nước mắt ngang dọc gập đầu trước chúng tôi, vừa gập đầu vừa nói: “Mọi người thực sự là những người tốt, những người nông thôn như chúng tôi một ngày chỉ ăn một bữa cơm, chưa từng được uống thứ nước ngọt như vậy, thấy cơm ngon như thế, hôm nay mọi người không hề ghét bỏ tôi, lại còn nhiệt tình với tôi như vậy, tôi thật sự không biết phải cảm ơn như thế nào, mọi người là người tốt chắc chắn sẽ nhận được phúc báo”.

Ông vừa quỳ, vừa nói rồi vừa khóc, chúng tôi nhanh chóng đỡ ông dậy, liên tục khuyên ông và giao phó cho một nhân viên mặt đất thu xếp ổn thỏa cho ông, rồi chúng tôi mới quay về máy bay để thực hiện tiếp nhiệm vụ.

Kì thực, trong 5 năm làm việc trên máy bay hành khách, điều gì tôi cũng đều đã gặp qua, vô văn hóa, đánh người, hay vô cớ gây sự đều có nhưng chưa từng gặp một người lại quỳ gối vì chúng tôi.

Chúng tôi thực sự không làm điều gì đặc biệt cả, chỉ rót cho ông 2 cốc nước, nhưng lại khiến ông cụ hơn 70 tuổi quỳ gối cảm ơn. Ông không dám ăn uống dù đói vẫn giữ phần cơm trên máy bay cho con trai, mà còn không tham tham lấy phần cơm của những người khác. Điều đó đã khiến tôi thực sự thấy áy náy cho chính bản thân vì ông cụ ấy đã dạy tôi làm sao để sống ngay thẳng và lương thiện trong cuộc đời này.

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết