Thực trạng “thích được nuông chiều” và “dựa dẫm” của trẻ phản ánh hiện thực xã hội ngày nay

Bill Gates từng nói: “Thói quen ỷ lại là một hòn đá cản bước bạn đến với thành công, muốn làm nên nghiệp lớn, bạn phải đá chúng ra khỏi con đường của mình”. Tuy nhiên, một thực trạng ngày nay có thể thấy rằng, những mầm non của đất nước, thay vì được rèn luyện thói quen hành động độc lập thì các em lại thích dựa dẫm và ỷ lại vào người khác. Không phải ngẫu nhiên mà chúng ta đưa ra vấn đề này bởi đây là một hiện tượng đang xảy ra ngày càng nhiều trong xã hội.

Thực trạng trẻ em luôn thích dựa dẫm: Người lớn đang làm hư trẻ

Trong xã hội ngày nay, báo chí đăng tải những câu chuyện về tấm gương hiếu học, tự mình rèn luyện để đạt được thành tích cao trong học tập, tuy nhiên đó chỉ là một số ít mà thôi. Hiện thực xã hội ngày nay thì sao, chỉ cần dành một ngày đến cổng các trường tiểu học xem thử, bạn sẽ có thể phát hiện ra mọi thứ đang diễn ra như một vở kịch.

1. Phần lớn trẻ em đều là bảo bối cha mẹ, do đó người lớn chúng ta đều không muốn con cái mình chịu khổ. Có một số người thấy tuổi thơ của mình đã chịu không ít khổ sở vậy nên thường mong muốn con được sống tốt hơn sau này. Cổng trường học với hàng loạt các bậc phụ huynh đeo cặp sách, bình nước cho con em. Những chiếc cặp sách thực sự nặng tới mức các em không thể đeo nổi sao? Đeo cặp đến trường là điều cơ bản của các em khi đi học và nó hình thành đào tạo áp lực ban đầu từ bên ngoài cho các em. Nhưng những cơ hội đào tạo cơ bản như vậy cũng bị các bậc phụ huynh cướp đi, những đứa trẻ này làm sao có thể chịu được những áp lực trong tương lai?

2. Phụ huynh đỗ xe tùy tiện, kiên quyết đưa con cái qua đường. Thông thường lối qua đường ở gần cổng trường học đều có giáo viên hướng dẫn phụ trách đưa học sinh qua đường an toàn. Các bậc phụ huynh “không yên tâm” khi giáo viên hướng dẫn đưa con cái mình qua đường nên tự ý đỗ xe, không quan tâm phía sau đang bị kẹt xe nghiêm trọng vì mình để đưa được con đến cổng trường, thậm chí là đưa con vào tận phòng học. Lúc này vai diễn của các em là vua chúa và hoàng hậu. Mà các vị vua chúa và hoàng hậu này không hề tự nguyện, là phụ huynh tự mình muốn làm như vậy. Việc học “tuân thủ quy tắc giao thông” từ tiểu học ở đây không hề tồn tại, điều tệ hại nhất là các phụ huynh làm những tấm gương xấu trước các em và các bạn học của chúng. Phụ huynh khi oán trách con cái bá đạo, không tuân thủ quy định, thì lúc ấy nên trách ai đây? Các phụ huynh nên suy nghĩ và dễ dàng có thể tìm ra đáp án.

3. Trẻ em không tôn trọng người lớn, phụ huynh nhắm mắt làm ngơ. Trước đây khi học tiểu học, giáo viên dạy việc thứ nhất là khi gặp giáo viên thì phải bỏ mũ, sau đó kính lễ chào hỏi. Lời dạy này không hề rỗng tuếch cứng nhắc, mà nó lại là phép lịch sự cơ bản và cũng là sự bắt đầu của tôn sư trọng đạo. Nhưng hiện nay nhìn vào cổng trường học, các em đối diện với các thầy cô hướng dẫn đứng ở cổng trường mà dường như đều là thầy cô phải chủ động chào hỏi các em trước. Có một số ít các em còn lễ phép trả lời, nhưng có rất nhiều em mặt không chút biểu cảm mà đi vào trong trường. Điều càng khiến mọi người ngạc nhiên là các bậc phụ huynh dường như không hề để tâm đến điều này.

4. Các em không muốn xuống xe, phụ huynh khổ sở van nài. Cổng trường xếp một dãy xe, bên trong các “hoàng tử” có thể còn ngủ chưa dậy, hoặc tâm tư không tốt. Cửa xe đã mở nhưng các em không chịu xuống xe. Các em nổi cáu là chuyện bình thường, cũng không có gì đặc biệt nhưng cách xử lý của các phụ huynh lại kiến người ta mở rộng tầm mắt! Người nói lý có, người mắng nhiếc có, người giằng co cũng có, điều hay nhất là có những người khổ sở van nài. Bố mẹ dỗ dành hết nước hết cái hứa đưa con đi mua KFC, mua đồ chơi yêu thích chỉ vì muốn con nghe lời, chứ không hề dạy bảo con như thế nào là đúng. Chỉ cần con chịu xuống xe, thì có thể đòi hỏi cha mẹ bất cứ thứ gì. Chuyện này ngày nào cũng đều xảy ra, và đã trở thành thói quen của các em để uy hiếp cha mẹ.

5. Không chỉ vậy, hiện nay, trẻ em đi học thì không chịu học bài, chỉ chờ thầy cô đọc cho rồi chép sẵn, rồi đến khi thi không có trong những gì giáo viên cho thì chịu chết. Một số trẻ lớn nhưng không biết tự dọn dẹp được phòng của mình mà ỷ lại vào bố mẹ, không thức dậy đứng dậy đúng giờ phải nhờ người khác gọi mới dậy nổi, nhiều đứa trẻ còn không biết cầm chổi quét nhà, không biết làm bất cứ việc gì…. Bên cạnh đó có một số trẻ còn ngại giao tiếp và trở thành một căn bệnh phổ biến.

Thiên phú, sự thông minh của trẻ em có sự khác nhau, thành tích học tập cũng vì đó mà có sự khác biệt. Nhưng những điều này không phải là điều quan trọng nhất. Giáo dục về cuộc sống và thái độ học tập mới là điều kiện ảnh hưởng đến cả cuộc đời của các em. Điều gì khiến trẻ không thể tự chúng hành động độc lập? Không thể trách các em khi ngay cả giáo viên cũng thích kiểu học vẹt, cho các em học đối phó để lấy căn bệnh thành tích. Nhiều phụ huynh thì lại bỏ mặc việc giáo dục cho thầy cô và các quan chức ngành giáo dục.

Khi người lớn chúng ta hỗ trợ các em quá nhiều thì không có nghĩa là chúng ta yêu trẻ mà là làm hại các em. Chúng ta khiến chúng không thể phát triển và trưởng thành toàn diện. Liệu có tổn thất nào trong cuộc đời nặng nề hơn thế?

Sự phụ thuộc quá nhiều vào người khác gây nên những hậu quả rất lớn về tương lai cho các em. Đó cũng là lý do tại sao nhiều bạn trẻ cảm thấy hụt hẫng mất phương hướng khi bước vào đời, khi lập gia đình không thể cáng đáng cáng được hết công việc dẫn đến việc bị khủng hoảng. Những điều này đều ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của các em sau này, chính vì thế, ngay từ bây giờ hãy tập thói quen tự lập cho các em, tránh hiện tượng ỷ lại, dựa dẫm vào người khác.

Hãy để trẻ tự do độc lập, biết cách khám phá, hiếu kỳ đối với thế giới khi còn nhỏ

Ngay từ nhỏ, bố mẹ cần giúp con rèn luyện tinh thần khám phá hiếu kỳ đối với thế giới, khả năng học tập chủ động, có sức sáng tạo và tích cực, sự nhiệt tình hơn nữa thích giúp đỡ người khác và hành động độc lập. Những đức tính này chính là chìa khóa then chốt quyết định sự phát triển của trẻ trong tương lai. Do vậy để trẻ em tham gia vào đoàn thể xã hội, đoàn thể trường học, các đoàn thể công ích khác trong xã hội, hoặc có thể có thể để trẻ tự nhiên có cơ hội tu dưỡng nên những khả năng này. Thay vì nhồi nhét những kiến thức sẽ trở nên lạc hậu khi con trưởng thành, chi bằng hãy tìm hiểu khả năng tiềm ẩn của trẻ, bồi dưỡng nhiệt huyết và thái độ tự chủ đối với cuộc sống.

Khi bạn dạy con cách học tập tự chủ là bạn đã chỉ cho con thấy việc học tập là rất hay, đầy ắp sự hiếu kỳ với sự vật trong cuộc sống. Một thầy giáo người Anh đã nói: “Ngày nay ti vi quảng cáo bán đồ chơi cho trẻ em với giá mười mấy đồng mà còn phải tìm mọi cách để thu hút các em, huống hồ là đề cập đến việc giáo dục và học tập cả đời của các em? Chúng ta phải chú tâm hơn nữa, bồi dưỡng và tạo cảm hứng cho trẻ em, khiến các em có hứng thú và hiếu kỳ với sự vật”.

Điều chúng ta đối mặt là học lực đã không còn bảo đảm cơ hội về công việc trong tương lai, trong hiện đại, mỗi người đều phải nỗ lực hơn nữa trong thời đại cạnh tranh cao độ, vậy nên việc điều chỉnh phương hướng nỗ lực của chúng ta theo thời đại luôn phải được quan tâm, nếu không khi những ưu thế và thành quả trong quá khứ của chúng ta bị chúng ta phí hoài một cách vô ích, thì các em làm sao có thể đối mặt với những thử thách trong tương lai khi chỉ biết dựa dẫm vào người khác? Điều này đáng để chúng ta phải suy ngẫm.

Chúng ta đều biết rằng tính biến động của thế giới trong tương lai là rất cao, cái gọi là sản nghiệp thay đổi vô cùng nhanh chóng. Hiện nay những người không có sự nỗ lực trong cuộc sống, không biết tự mình làm chủ sẽ đều bị đào thải rất nhanh, do vậy nếu chúng ta luôn là chỗ dựa quá mức an toàn cho trẻ có thể nói là hoàn toàn đi sai hướng.

Tương lai lại là thời đại có sự biến động lớn, do vậy ngoài việc phải có thái độ học tập chủ động tích cực, cha mẹ cũng cần dạy con cái thấu hiểu được cách lắng nghe người khác, biểu đạt bản thân, biết cách giao tiếp trao đổi, hợp tác với người khác, có tinh thần đồng đội, nếu không cho dù có học lực xuất sắc, nhưng sự tương tác với mọi người không tốt thì cũng sẽ bị đào thải. Sự kết hợp giữa các cá nhân trong học tập và công việc là điều cần thiết nếu muốn phát triển trong xã hội.

Lời kết

Đặt con cái ở nơi mà chúng có thể dựa dẫm vào bố mẹ hoặc có thể kỳ vọng vào sự giúp đỡ của người lớn là một cách làm vô cùng nguy hiểm. Con chúng ta sẽ không thể biết bơi khi học bơi ở nơi nước nông, nơi mà chân có thể chạm đến đáy. Ở những nơi nước sâu, bọn trẻ sẽ học bơi nhanh hơn và tốt hơn. Khi chúng không còn đường lùi, chúng sẽ cố gắng đến bờ bên kia an toàn. Chỉ có trong tình thế không có đường lùi, chúng mới bộc lộ hết tiềm năng của bản thân.

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết