Tham tiền bán luôn giỏ khoai tây cứu mạng trong cơn hoạn nạn, chàng trai bị đày xuống địa ngục vẫn không từ bỏ lòng tham

Tiền tài được xem là công cụ giúp con người có một cuộc sống tốt đẹp hơn nhưng ngày nay, rất nhiều người mong muốn có được nhiều tiền để phát tài, giàu có thay vì chỉ dừng lại ở việc đáp ứng những nhu cầu sống cơ bản. Là một tờ giấy mang nhiều giá trị, tiền là con dao hai lưỡi khi giúp con người sống thoải mái trong xã hội hiện đại nhưng lại thường khiến một số người mất hết lí trí. Câu chuyện dưới đây là một ví dụ minh họa để chứng minh điều đó.

Nhiều năm trước ở Trung Quốc, xuất hiện một cuộc di dân khổng lồ do một đợt hạn hán kéo dài. Trong số những người di dân, có một chàng trai tên là Lão Vương đã gia nhập vào dòng người tị nạn với tài sản duy nhất là một giỏ khoai tây.

Trên đường đi, anh ta gặp hai cha con đang đói. Người cha mang trên lưng một cái bao bố rất nặng và xin Vương cho con trai mình một củ khoai tây, nhưng Vương đã từ chối.

Đáp lại, người cha nói: “Chúng tôi sẽ mua giỏ khoai tây của anh bằng những thứ trong bao này,” vừa nói, người cha vừa mở bao bố của mình. Trong bao lấp lánh những đồng xu bạc sáng chói..

Vương sinh ra trong một gia đình nghèo khó thế nên anh chưa bao giờ thấy quá nhiều đồng xu bạc như thế. Anh lập tức đồng ý đổi tất cả khoai tây mình có để lấy những đồng xu. Sợ rằng anh ta sẽ đổi ý, người cha nhanh chóng lấy giỏ khoai và đi khỏi cùng với đứa con.

Sau một khoảng thời gian không có thức ăn, Vương bước đi một cách yếu ớt và bắt đầu hối hận vì quyết định của mình. Anh nhìn thấy người đàn ông và đứa con trai đang ngồi ở phía bên kia đường. Vương đi đến và nài nỉ mua lại khoai tây, nhưng đã bị từ chối. Kết quả, anh đã chết đói khi không có thức ăn trong một thời gian dài.

Xem thêm:  Khi lãng phí trở thành nét “văn hóa” còn tiết kiệm là “hiện tượng sắp tuyệt chủng”

Linh hồn Vương được đưa xuống địa ngục. Anh gặp Diêm Vương, ngài nói:

Ngươi biết lý do mình xuống đây là gì không? Là vì sự tham lam đã dẫn đến cái chết của ngươi đó”.

Vương buồn bã: “Tôi vốn rất nghèo nên khi thấy quá nhiều tiền như thế, đã không kìm được lòng mình”.

Diêm Vương trả lời: “Nếu ngươi suy xét cẩn thận một chút, chỉ bán một nửa số khoai tây của mình thì sự việc đã không đến nỗi này.

Sau đó, vì sự thành khẩn của Vương, Diêm Vương đã ban cho anh một cơ hội nữa:

Ngươi có một cơ hội chọn lựa trước khi đầu thai: Một là 10.000 người sẽ phục vụ nhà ngươi, hai là ngươi sẽ phục vụ 10.000 người. Ngươi chọn cái nào?”

Không cần suy nghĩ, Vương quyết định chọn cái đầu tiên.

30 năm sau, Vương trở lại Âm Phủ và than thở rằng anh ta đã bị lừa. Vừa nghe thấy thế, Diêm Vương hỏi: “Tại sao ngươi nói thế?” Vương uất ức: “ Tôi đã chuyển sinh thành kẻ ăn mày suốt 30 năm đó!”

Diêm Vương nói với anh ta:

Đó là sự lựa chọn của ngươi mà, chẳng phải ngươi rất tham lam khi muốn 10.000 người phục vụ mình sao?.

Lao van xin trong tuyệt vọng: “ Diêm Vương làm ơn hãy để tôi sống một cuộc đời tốt hơn lần kế tiếp.

Xem thêm:  Khoan dung với người khác chính là để lại cho mình một lối thoát, một đường lùi

Ngài trả lời:

Ta sẽ cho ngươi một cơ hội nữa vậy. Lần này ngươi cũng chỉ được chọn một trong hai thôi: Bảo vệ một mảnh đất lớn hoặc là bảo vệ một núi vàng.

Vương đã cân nhắc điều này trong một lúc và ra quyết định bảo vệ một núi vàng. Sau khi anh ta đầu thai, Diêm Vương đã tự nói với chính mình:

Thật đáng buồn cho một sinh mệnh. Vương nghèo bởi chính những sự lựa chọn của anh ta. Bảo vệ một mảnh đất là công việc của một viên chức, nhưng bảo vệ một núi vàng thì giống như một con chuột sống trong một cái kho đầy thóc- Anh ta sẽ không bao giờ có thể ăn tất cả”.

Câu chuyện đã cho chúng ta thấy rõ một điều là một người bình thường không thể làm chủ được vận mệnh của mình. Dù sở hữu nhiều tiền tài và vật chất nhưng chúng ta vẫn không thể thay đổi số phận. Như nhân vật Vương trong câu chuyện trên, mang trong mình rất nhiều đồng xu bạc nhưng anh vẫn không thể thoát khỏi cái chết. Tiền bạc như một rào cản bó buộc tư duy của con người, khiến chúng ta tồn tại cô độc trong giới hạn mà nó dựng nên. Khi người ta chết, không ai mang sang thế giới bên kia được thứ của cải gì. Nếu người ta có thể kiềm chế lòng tham về sự giàu sang và danh tiếng, sự an nhàn và tự tại thì dù nghèo khổ vẫn cảm thấy hạnh phúc. Giàu có không mang lại niềm vuinhưng bạn chắc hẳn sẽ cảm thấy mình rất giàu có nếu có thể điều khiển trái tim, sống một cuộc sống thiện lương, giản dị và mộc mạc, bởi vì sự giàu có thật sự xuất phát từ trái tim. Người xưa nói: “Vương hầu tương tương, trữ hữu chủng hồ”, có ý khuyên răn mọi người rằng: Là Vương Hầu cũng vậy đều không phải trời sinh đã có địa vị cao quý, là người bình thường nhưng biết cố gắng, làm nhiều việc thiện, tích được đại đức thì cũng có thể thay đổi được vận mệnh. Ngược lại, người mà trời sinh đã giàu có sung sướng nhưng nếu chỉ biết phóng túng bản thân, khi hưởng hết phúc rồi thì cũng trở nên nghèo khổ.

Xem thêm:  Thiên sứ thường xuất hiện với diện mạo của những đứa trẻ

Cho nên, cổ nhân cũng dạy rằng: “Phúc bất tận hưởng”, tức là phúc thì không nên hưởng hết, phải luôn bồi đắp, bởi vì khi phúc đã hưởng hết thì họa tất sẽ đến!

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết