Tại sao trẻ em Mỹ đều rất tự tin?

Trẻ em nước Mỹ bất luận là học giỏi hay kém, đẹp hay xấu, cao hay thấp, béo hay gầy, thì trẻ nào cũng kiêu ngạo và vô cùng linh hoạt, trẻ nào cũng thấy bản thân rất đặc biệt, là một nhân vật nổi tiếng. Nói cách khác, những đứa trẻ này đều vô cùng tự tin. Vậy thì, sự tự tin của trẻ bắt nguồn từ đâu?

1. Tình yêu vô điều kiện từ cha mẹ giúp trẻ tự tin

Nhà tâm lý học cho rằng sự tự tin của trẻ là sự khẳng định giá trị của một người đối với bản thân. Từ căn bản mà nói thì nó đến từ tình yêu vô điều kiện của cha mẹ.

Tình yêu vô điều kiện là gì? Khi trẻ đến với thế giới này, những cha mẹ người Mỹ sẽ nói với trẻ rằng: Con yêu, bất luận sau này con khỏe mạnh hay ốm yếu, thông minh hay đần độn, nghe lời hay bướng bỉnh, xinh đẹp hay xấu xí, học giỏi hay học kém cha mẹ vẫn sẽ yêu thương con, nuôi dưỡng con cho đến khi con trưởng thành và trở thành người có thể độc lập tự chủ.

Đó chính là tình yêu vô điều kiện. Chỉ vì con là con của ta, vậy nên ta yêu con cho dù con có là đứa bé như thế nào đi chăng nữa.

Họ yêu con cái, cùng tận hưởng quá trình trưởng thành của con, tận hưởng niềm vui mà con mang lại, đối xử với con bằng thái độ tôn trọng, cổ vũ, tán thưởng và tin tưởng. Có tình yêu của cha mẹ hậu thuẫn phía sau, con ở ngoài bất luận là gặp phải điều gì thì con đều không có gì phải sợ cả: “Cha mẹ yêu thương tôi, tin tưởng tôi.” Trong lòng trẻ hiểu rõ, biết mình có nguồn sức mạnh vô tận để có thể đối mặt với cả thế giới.

Những người cha mẹ yêu con vô điều kiện, thì bản thân họ cũng sẽ là những người tự tin, luôn tin tưởng vào bản thân, vậy nên sẽ không bao giờ bắt con phải thực hiện những lý tưởng mà bản thân chưa thực hiện được, hay ép con hoàn thành những việc mà mình chưa hoàn thành. Họ biết rõ mỗi trẻ đều có những đặc điểm riêng, và sẽ cổ vũ trẻ làm chính mình, phát huy ưu điểm của chúng, tin tưởng trẻ sẽ trở thành một người độc lập tự chủ và luôn dựa vào chính bản thân mình.

Thứ mà trẻ khao khát có được nhất chính là tình yêu, tình thương vô điều kiện từ cha mẹ. Bởi vì trẻ là bảo bối của cha mẹ, không phải bởi vì trẻ là “thần đồng piano” hay là “thiên tài toán học”, hoặc bé giành được những giải thưởng gì. Nếu tình yêu của cha mẹ là có điều kiện: Con học giỏi thì cha mẹ mới hài lòng, con đoạt giải Olympic toán cha mẹ mới vui thì trong lòng trẻ sẽ bắt đâu hoài nghi bản thân, mất đi lòng tin với chính mình và trở thành kẻ nịnh hót để có được tình yêu và sự quan tâm. Nếu cha mẹ không căn cứ theo thực tế phù hợp mà luôn đưa ra những tiêu chuẩn quá cao đối với con, thì con sẽ mãi như vậy và sẽ trở nên căng thẳng, lo lắng, suy tính hơn thiệt.

Bác sĩ khoa thần kinh cho rằng: Những đứa trẻ có vấn đề về tâm lý, phần lớn chúng ta có thể tìm thấy nguyên nhân gây bệnh từ trong phương thức giáo dục của gia đình. Ảnh hưởng của cha mẹ đối với tính cách và tâm tư của trẻ nhiều hơn so với nhà trường và xã hội.

2. Sự tôn trọng giúp trẻ tự tin

Tự tin đến từ sự tự tôn, một người trước tiên phải có lòng tự tôn, sau đó mới có thể tự tin được. Tự tôn là sự khẳng định giá trị bản thân của một người đối với mình, là nội tại, chỉ liên quan đến bản thân, là nhận thức tự thân mà môi trường bên ngoài không thể thay đổi.

Đầu tiên tự tôn là sự tôn trọng từ thế giới bên ngoài đối với trẻ. Nếu muốn trẻ tự tin, trước tiên cha mẹ và xã hội đều phải tôn trọng trẻ. Các trường học ở Mỹ luôn nhấn mạnh “giáo dục bằng cách khích lệ”, “giáo dục bằng cách tôn trọng”, chính là hi vọng học sinh sẽ có những nhận thức tích cực về bản thân, không tự ti khi so sánh với điểm mạnh của trẻ khác, ý thức được mỗi người đều là một cá thể đặc biệt, đều có điểm sáng riêng của mình. Có thể trẻ học toán không nhanh, nhưng trẻ lại có nhân duyên tốt, có tài lãnh đạo; có thể trẻ làm văn không hay, nhưng trẻ lại vẽ đẹp, có năng khiếu nghệ thuật; cũng có thể trẻ không giỏi diễn đạt, nhưng trẻ lại giỏi về thể dục vận động. Giáo viên và phụ huynh phải giúp trẻ tìm ra được điểm mạnh của mình, và tạo cơ hội để trẻ phát huy những điểm mạnh đó, từ đó mang lại sự tự tin cho trẻ.

Một người từ nhỏ đến lớn đều đứng đầu trong học tập, thi đỗ vào khoa sinh vật trường Đại học Bắc Kinh, sau này giành được bằng Tiến sĩ sinh vật học phân tử của trường Đại học Princeton. Sau khi tốt nghiệp làm việc trong một công ty dược nổi tiếng mà ai cũng biết. Nhưng trong công ty cô lại thường xuyên cảm thấy uất ức trong lòng, bởi vì các đồng nghiệp người Mỹ bàn về kiến thức kỹ thuật thì đều kém xa cô, thế nhưng người nào cũng cho rằng bản thân rất giỏi, mở miệng ra là: “Về lý giải vấn đề này thì tôi có cách lý giải sâu sắc nhất…”, “ Tôi đã khiến đề tài này có được tiến triển đột phá…” Còn cô thì luôn đi tìm kiếm cái mà mình còn chưa làm tốt. Khi họp, cô chưa bao giờ dám nói mình làm tốt đến đâu, cho dù thực tế cống hiến của cô nhiều hơn so với bất kỳ ai. Cô cảm thấy so với với các đồng nghiệp người Mỹ, về thực lực rõ ràng là cô giỏi hơn, nhưng cái mà cô còn thiếu chính là sự tự tin. Do vậy cô đã mất rất nhiều cơ hội tốt khi làm việc tại công ty.

Cho đến khi con cô bắt đầu đến trường, sau khi tham gia hoạt động cùng với nhà trường, cô cảm động vô cùng và nói rằng cha mẹ và giáo viên người Mỹ thực sự rất tôn trọng trẻ. Trong khi có những đứa trẻ đầu óc rõ ràng có vấn đề, nhưng giáo viên vẫn luôn khuyến khích, 10 câu hỏi chỉ làm đúng được 1 câu, giáo viên liền bảo đứa trẻ đó đứng lên trước lớp giải câu hỏi đó cho mọi người cùng xem, mọi người đều vỗ tay khuyến khích đứa trẻ đó để trẻ tiếp tục cố gắng, chứ không có chút mỉa mai chê bai nào. Trẻ trưởng thành trong môi trường như vậy có thể không tự tin hay sao? Đâu giống như chúng ta hồi nhỏ, thi mà không làm tốt là bị cha mẹ la mắng, vi phạm kỉ luật là giáo viên gọi lên đứng trước lớp để phê bình, chẳng nhận được một chút tôn trọng nào cả.

Cô nói: “Như tôi đây là luôn học sinh đứng đầu cả trường mà còn bị đả kích đến chả còn chút tự tin nào, chứ đừng nói đến những học sinh học kém. Chẳng trách mà nhiều bạn học kém đều mặc cảm tự ti đến mức cho mình là người vô dụng.”

Những người Mỹ trưởng thành luôn coi trọng trẻ con như với người lớn vậy: Cha mẹ khi vào phòng con phải gõ cửa; Dùng hoặc di chuyển đồ của con phải được sự đồng ý; Bất kỳ quyết định nào liên quan đến con phải nói trước và bàn bạc với con; Không tự ý xem nhật ký hay những thứ riêng tư khác của con ….

Sự tôn trọng này chính là thứ mà xã hội của chúng ta còn đang thiếu.

Một đứa trẻ không được tôn trọng không chỉ không có sự tự tin mà sau này trẻ cũng sẽ không biết tôn trọng người khác. Bởi vì không có ai làm mẫu cho trẻ. Các nhà giáo dục học sau khi đi sâu nghiên cứu đã đưa ra kết luận: Trong quá trình trưởng thành của trẻ, điều quan trọng nhất chính là nuôi dưỡng lòng tự tin cho các em, có được sự tự tin, trẻ sẽ có sức mạnh để khắc phục những khó khăn gặp phải trên đường đời. Dùng thái độ nỗ lực, dám nghĩ dám làm để đối diện với cuộc đời. Vậy nên lúc trẻ còn nhỏ, điều mà cha mẹ lo lắng không phải là giúp trẻ học được bao nhiêu chữ, thuộc được bao nhiêu bài thơ, làm được bao nhiêu câu hỏi, mà là phải tôn trọng từ cảm giác nhỏ nhất của trẻ, nuôi dưỡng mang lại cho trẻ lòng tự tin.

3. Sự khuyến khích giúp trẻ tự tin

Trong tâm lý mỗi người đều cần có được sự thừa nhận và khuyến khích, nếu một đứa trẻ cảm nhận được bản thân được người khác khen ngợi, bản thân là quan trọng, có ý nghĩa đối với người khác, như vậy tự nhiên sẽ có cảm giác vui vẻ, tự tin vào bản thân. Khi tâm trí trẻ còn chưa phát triển thành thục, sẽ thường dựa vào đánh giá của người khác đối với mình, đặc biệt là đánh giá của cha mẹ và giáo viên để xác định bản thân. Nếu trẻ thường xuyên được biểu dương, tâm lý của trẻ sẽ đầy ắp sự tự tin và tự hào, cảm thấy mình rất ưu tú, rất đặc biệt. Ngược lại, nếu trẻ thường nghe được những lời quở mắng, bắt bẻ, trách móc thậm chí là chế giễu, một chút lỗi nhỏ mà bị phụ huynh phê bình đi phê bình lại, trẻ sẽ cảm thấy bản thân rất thất bại, cái gì cũng làm không tốt, trẻ sẽ không tin tưởng vào khả năng của mình, tạo tâm lý tự ti, rồi làm mất đi sự nhiệt tình của trẻ với việc học tập và cuộc sống.

Do vây, trong cuộc sống thường ngày phụ huynh nên cổ vũ khuyến khích trẻ nhiều một chút, ít phê bình trách mắng lại một chút, khi trẻ có tiến bộ ở một phương diện nào đó, thì đừng hà tiện với lời khen và khuyến khích của mình, đừng sợ trẻ sẽ “không biết trời cao đất dày” hay “trở nên kiêu ngạo” sau những lời khen của mình. Trẻ có được sự tự tin đều là nhờ được cổ vũ, khi trẻ gặp phải thất bại hoặc có những hành vi sai lầm, đừng phủ định toàn bộ đối với trẻ mà nói trẻ sai hoàn toàn, càng không được trong cơn thịnh nộ mà dùng tay dùng chân với trẻ, cách làm này sẽ làm tổn hại nghiêm trọng đến lòng tự tôn và sẽ lưu lại vết thương trong tâm hồn của trẻ.

Ở nước Mỹ thì gia đình, nhà trường và cả xã hội đều dùng thái độ cổ vũ, tán thưởng đối với trẻ em. Con gái tôi khi học lớp 2, có một lần lớp của bé và lớp khác cùng nhau luyện tập một tiết mục hội báo cho các phụ huynh xem. Ngày hôm đó, trong phòng hội nghị của trường tất cả phụ huynh của hai lớp đều cầm máy ảnh, máy quay, ngồi theo từng hàng một. Bọn trẻ lần lượt lên sân khấu hát múa, đọc thơ, diễn kịch. Tôi để ý thấy, đọc thơ là trẻ thay nhau đọc, cơ hội đọc của mỗi bạn là giống nhau, đều có 3 đến 4 cơ hội đọc độc lập. Những trẻ có khả năng tốt sẽ ghi lại lời, học thuộc và nói, còn một số trẻ thì cầm lời và đọc theo, phần diễn của tất cả các bé đều nhận được những tràng pháo tay nhiệt liệt của phụ huynh.

Năm 2002, tổng thống Mỹ Bush đã ký pháp lệnh giáo dục “Không để một trẻ nào bị tụt lại phía sau”. Dùng hình thức lập pháp để yêu cầu các trường học phải nâng cao trình độ nhận thức của học sinh, rút ngắn hoặc xóa bỏ khoảng cách trong học tập giữa nhóm có hoàn cảnh khó khăn (như học sinh nghèo) và nhóm học sinh ưu tú. Thực ra, các trường học tại Mỹ không chỉ không để bất kỳ trẻ nào tụt lại phía sau về vấn đề thành tích học tập, mà cả trong các hoạt động thể dục, văn nghệ, họ còn cố gắng mang lại cơ hội bình đẳng cho tất cả học sinh, mang lại quyền tham gia cho mỗi trẻ.

Đại hội thể dục thể thao của trường tiểu học là cuộc thi mà trẻ nào cũng muốn tham gia, các đội thể thao như bóng chuyền, bóng đá, bóng chày, còn có đội nhạc ống, đội nhạc dây. Ai muốn tham gia đều có thế ghi danh, không cần lựa chọn theo trình độ. Bất luận là biểu diễn hay là thi đấu, người xem đều vỗ tay cổ vũ khích lệ cho các trẻ tham gia.

Bắt đầu từ năm lớp 1, cán bộ lớp đều là các bé thay nhau làm, lên bục giảng diễn thuyết, ai ai cũng đều có tư cách, nói thế nào cũng được. Có trẻ nói còn chưa có bố cục, lắp ba lắp bắp, câu trước câu sau chẳng hề liên quan, nhưng giáo viên vẫn biểu dương quan điểm của trẻ là đặc biệt, dũng cảm, đáng khen ngợi.

Giáo viên luôn tìm mọi cách để phát hiệu ra ưu điểm, điểm sáng của trẻ để biểu dương và bỏ qua những điểm bé còn thiếu sót. Dần dần, những điểm tốt của trẻ sẽ trở nên tốt hơn nữa, điểm mạnh càng ngày càng được phát huy. Trẻ có được sự tự tin từ những điểm mạnh của mình.

Lần đầu tiên tiếp xúc với giáo viên trong trường học ở Mỹ, tôi cho rằng con mình thật may mắn khi gặp được một giáo viên tốt như thế. Sau này tôi phát hiện ra, hầu hết giáo viên đều như vậy cả, biết cổ vũ học sinh để phát hiện ra những điểm mạnh của trẻ là yêu cầu tố chất cơ bản nhất của mỗi giáo viên.

Các bậc phụ huynh của nước Mỹ cho rằng những khuyết điểm trong hành vi tính cách thể hiện trong con người của trẻ, phần lớn đều có liên quan đến việc giáo dục không phù hợp và tấm gương tốt xấu từ cha mẹ.

Vậy nên, không có đứa trẻ nào là không tốt, mà chỉ có cha mẹ không biết dạy con.

4. Sự tin tưởng giúp trẻ tự tin

Làm cha mẹ thì sẽ có lúc cố ý hoặc vô ý phủ nhận cảm giác của con cái, nói ra những lời cho thấy mình không tin tưởng con cái. Ví dụ trẻ nói nóng quá, không muốn mặc áo khoác, chúng ta sẽ mắng trẻ: “Nóng gì mà nóng? Mẹ có nóng chút nào đâu.” Con muốn bưng đĩa đồ ăn giúp, mẹ liền nói: “Con không bê được, rồi còn làm vỡ đĩa nữa.” Nếu trẻ than vãn bài tập khó, chúng ta sẽ nói: “Sao người khác biết làm mà con lại không biết làm? Chắc đi học không chú ý nghe giảng chứ gì?” Trẻ muốn thử một thử thách mới, có cha mẹ sẽ nói: “Thôi được rồi đó, con mà bố mẹ còn không biết chắc, đừng có làm mà làm bố mẹ mất mặt trước người khác.”

Thậm chí khi con trưởng thành rồi muốn tìm người yêu, cha mẽ vẫn không tin tưởng vào nhãn quang của con. Trong mắt của cha mẹ con cái mãi mãi là “còn ít tuổi làm việc gì cũng không chắc chắn”, đến cha mẹ còn không tin tưởng vào khả năng phán đoán của con mình, thì con cái lấy đâu ra sự tự tin ấy?

Khi con còn nhỏ cha mẹ luôn không tin vào cách làm, cách nghĩ của con. Điều này vô tình đã giết chết và bóp nát từng chút tự tin và tính độc lập của trẻ.

Vậy nên, làm cha mẹ thì phải tin tưởng vào cảm giác và phán đoán của con cái. Nếu trẻ nói nóng không muốn mặc áo khoác, vậy thì hãy sờ vào tay của trẻ xem có nóng không. Bạn có thể cầm áo khoác cho con, đến khi cần thiết thì lại mặc lên cho trẻ. Trẻ cảm thấy bài học quá khó, hãy cùng con phân tích khó ở chỗ nào, tìm ra điểm mấu chốt, giúp con tháo gỡ. Con muốn thử những thử thách mới, thì hãy cho con cơ hội thử, cho con đầy đủ sự tin tưởng và cơ hội để học tập.

Sự tự tin thực sự của một người phải được nuôi dưỡng từ khi còn nhỏ và phương thức nuôi dưỡng quan trọng nhất chính là tấm gương của cha mẹ, chính cha mẹ phải có lòng tin đối với con mình: Bất luận trẻ có giành được giải thưởng gì hay không, thành tích thi cử của trẻ thế nào, bất luận trẻ học chuyên ngành gì, thi vào trường đại học nào, thậm chí trẻ có học đại học hay không, chỉ cần trẻ có phẩm chất đạo đức tốt, biết mình đang làm gì, tương lai cần làm gì, và thực sự theo đuổi lý tưởng của mình, như vậy trẻ sẽ tạo ra được một bầu trời dành riêng cho mình trong thế giới này trong tương lai.

Người có sự tự tin thực sự không dựa vào sự hỗ trợ từ các giá trị bên ngoài như học lực, thành tựu công việc, tiền bạc, ngoại hình, mà luôn dựa vào giá trị tự mình nhận định đối với bản thân.

Theo Loihayydep.net

Tại sao trẻ em Mỹ đều rất tự tin?
5 (100%) 1 đánh giá