Sự hạn hẹp trong tư duy và nội tâm của những người có thói quen thích đố kị và soi mói

Trong cuộc sống luôn có những người thích những chuyện thị phi, lấy tiêu chuẩn của bản thân để đánh giá, chê bai người khác. Họ thích nói xấu sau lưng cuộc sống của người khác và cái gì họ cũng lấy làm khó chịu, nguyên nhân ẩn sâu mà họ thực sự không nhận ra là vì họ còn quá thiếu hiểu biết và kém cỏi. Họ khó chịu, ganh ghét không phải vì thực sự có hiềm khích với những người khác mà là bởi vì thái độ đối với con người và sự việc của họ có vấn đề.

1. Đừng dùng tiêu chuẩn cá nhân để đi đánh giá nhận định mọi người

Trong cuộc sống, có người tốt thì sẽ có tồn tại người xấu. Có người luôn vì người khác nhưng cũng có người vì mình mà chẳng từ thủ đoạn. Một số người lười biếng không chịu nỗ lực và luôn thấy khó chịu với những người luôn nỗ lực cố gắng. Thậm chí mỉa mai họ là kẻ ngốc chỉ biết vùi đầu vào làm việc mà không biết hưởng thụ cuộc sống. Bản thân cả đời chẳng có chút thành tựu gì nhưng lại coi thường và thấy khó chịu với những ai không ngừng phấn đấu. Những thứ mình không có được thì cũng tìm đủ cách ngăn cản người khác có được. Những người này là những người lười biếng đáng ghét nhất. Mỗi người ai cũng có tư tưởng độc lập của riêng mình, thế giới bao la rộng lớn, nên việc cố gắng tìm ra tiếng nói chung và gạt đi mọi bất đồng luôn là chân lý vĩnh hằng để chúng ta theo đuổi. Đừng bao giờ dùng tiêu chuẩn cá nhân để đánh giá nhận định bất kỳ ai, đôi khi chúng ta ganh ghét khó chịu với họ, chứng tỏ rằng chúng ta kém cỏi hơn họ.

Có người thích cuộc sống thật bình thường không ganh đua với đời. Nhưng có người lại nỗ lực cả đời vì một cuộc sống tràn đầy vui tươi, họ sống hết mình mỗi ngày. Đó là sự lựa chọn của mỗi người, trong thực tế thì nó không liên quan hay ảnh hưởng đến bất kỳ ai cả. Nhưng lại không ít kẻ nhiều chuyện, thế nào cũng thấy chướng mắt. Dường như trong cuộc sống của những người này thì việc đánh giá, bới lông tìm vết đối với người khác là niềm vui duy nhất trong cuộc sống. Do quá thiếu hiểu biết, nên mới luôn để tâm đến mọi việc và những người xung quanh mình, mà quên mất mục tiêu và những điều to lớn hơn mà bản thân cần theo đuổi.

Những kẻ hay ganh ghét người khác thực ra giống như ếch ngồi đáy giếng vậy. Vì kiến thức và tầm nhìn hạn hẹp của bản thân nên khiến cho tư duy cũng bị hạn chế. Mỗi ngày đều dành nhiều thời gian vào việc quan sát để ý, bới móc cuộc sống của người khác. Cuộc sống mãi mãi bị bó buộc trong những câu chuyện nhỏ nhặt không có ý nghĩ và lãng phí thời gian. Lấy tiêu chuẩn cá nhân để đánh giá người khác, suy cho cùng chính bản thân mới chính là người kém cỏi.

2. Bởi lòng thiếu khoan dung nên mới luôn ganh ghét người khác

Tấm lòng không bao dung thì nhìn gì cũng thấy khó chịu. Việc thay đổi một ai đó là vô cùng khó, nhưng tại sao bạn không thử thay đổi cách nhìn nhận con người và sự việc của bản thân. Tấm lòng càng rộng thì càng có thế dung nạp được nhiều người và sự việc hơn. Những người thiếu lòng bao dung độ lượng mới luôn ganh ghét với người khác. Đã là con người thì dù ít, dù nhiều ai cũng sẽ có những tật xấu, điều đó là điều rất bình thường. Người có suy nghĩ càng thấu đáo, sự tu dưỡng bản thân càng cao thì càng biết bao dung. Còn những người luôn bị trói buộc trong những chuyện nhỏ nhặt tầm thường thì cuộc sống sẽ đầy ắp sự oán hận. Trong tâm có gì thì sẽ nghĩ người khác như thế. Trình độ hiểu biết và tu dưỡng khác nhau thì cách nghĩ cũng khác nhau.

Khi ganh ghét một ai đó thì người khó chịu đầu tiên lại chính là bản thân bạn. Bất luận là người hay việc, thì chuyện bất đồng là chuyện thường tình, tương đồng mới là việc hiếm có khó gặp. Người khác không giống như bạn đó là điều vô cùng bình thường. Có thể chỗ không giống với bạn là ở sự giàu có, thái độ và cách sống của họ. Nhưng cho dù về mọi mặt họ đều không giống bạn, thì đó cũng không thể trở thành lý do để bạn khó chịu với họ được. Trừ khi đó là vấn đề đạo đức, còn những sự khác biệt khác thực ra đều có thể bao dung được.

Bạn xem tôi như một đống phân hôi thối, nhưng tôi lại xem bạn là một pho tượng Phật. Giống với đạo lý bao hàm trong câu chuyện này, con người ở cảnh giới tầm thường thì trong tâm chứa những thứ tầm thường bẩn thỉu nên mới xem người khác như vậy. Còn những người có trình độ ở cảnh giới cao và sâu sắc thì trong tâm lại là những điều tốt đẹp, vậy nên nhìn ai cũng như thấy Phật. Tâm thái của bạn sẽ quyết định cách đối đãi của bạn đối với mọi người và sự vật, nó cũng quyết định trình độ hiểu biết của bạn.

Hãy chú tâm vào cuộc sống của mình, chứ đừng đi soi mói người khác

Kì thực, cuộc sống của những người khác ra sao thực ra cũng không liên quan gì đến chúng ta cả. Ganh ghét khó chịu đều chỉ là kiếm cớ gây chuyện. Hãy chú tâm vào cuộc sống của mình, chứ đừng lãng phí thời gian và nước bọt để chê trách người khác. Hãy cố gắng làm những việc mình cần làm thì làm gì có thời gian để tâm người ta ra sao. Chỉ có người thiếu hiểu biết mới thích quản việc không đâu, cam tâm trở thành quần chúng luôn dõi theo cuộc sống của người khác.

Bạn có cuộc sống riêng của mình, tôi có những điều mà tôi theo đuổi. Mỗi người đều là những cá thể riêng biệt, đều có quyền lựa chọn của riêng mình. Con người có sự hiểu biết và sâu sắc thì sẽ chỉ luôn chú tâm và cuộc sống của mình, chứ không ganh ghét với cuộc sống của người khác, họ luôn khiêm tốn và không ngừng cố gắng vươn lên. Còn những người nông cạn thiếu hiểu biết mới luôn quên đi những gì mình cần theo đuổi để bới móc cuộc sống của người xung quanh. Trong khi ganh ghét với người khác thì vô tình đã làm mất đi cuộc sống vốn có của mình.

Mỗi người là một cá thể đặc biệt độc nhất vô nhị, không ai giống ai. Giữa người với người chỉ có sự khác biệt chứ tuyệt đối không có đúng và sai. Vậy nên chỉ cần chú tâm đến cuộc sống của mình thôi, sống thật tốt như vậy là đủ. Lãng phí thời gian và sức lực để khó chịu với mọi người sẽ khiến chúng ta trở thành những con người có những hành vi thấp hèn và kém cỏi.

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết