Quyết định ly hôn, không ngờ bức thư đầy xúc động của vợ đã khiến anh đổi ý…

Cuộc đời là vậy đấy, tình yêu cũng là vậy. Khi một người nào đó được tình yêu bao bọc, cảm giác hạnh phúc sẽ mất dần và người ta thường có xu hướng lơ là, quên mất mình đang sở hữu một kho báu…

Ngày cả hai cùng đứng trong nhà thờ và hứa sẽ chung trọn đời bên nhau, anh đã thầm nguyện rằng sau này sẽ cho vợ một cuộc sống hạnh phúc. Từ một tay thợ xây dựng bình thường, anh nỗ lực làm việc để trở thành một trưởng nhóm giám sát. Một thời gian sau, anh lập một nhóm thợ riêng cho mình và sau đó mở một công ty xây dựng. Nhưng với vị trí công việc mới này, anh lại càng có nhiều cám dỗ ong bướm vây quanh, tấm thân mảnh mai, làn da dịu dàng của vợ cũng càng bắt đầu phai màu.

So với những phụ nữ xung quanh, thì vợ anh quê mùa và lạc hậu hơn. Sự có mặt của cô chỉ làm anh nhớ tới những cảnh khốn khổ thời xưa. Anh nghĩ rằng đã đến lúc phải kết thúc cuộc hôn nhân này và đã quên bẵng đi lời hẹn ước chung thủy hôm nao.

Nghĩ là làm, anh bỏ 1 triệu đô vào tài khoản của vợ và mua cho cô một ngôi nhà ở trung tâm thành phố. Anh nghĩ ít ra cũng sẽ cho vợ một cuộc sống sung túc để bù lại cho việc làm sai trái này của mình. Rồi sau đó, anh viết đơn ly hôn.

Hôm ấy, vợ anh im lặng lắng nghe những lý do mà anh đưa ra. Dù vợ không nói một tiếng nhưng qua quãng thời gian 20 năm chung sống cũng giúp anh hiểu được cô ấy đang nghĩ những gì. Với vẻ ngoài dịu dàng, trái tim vợ anh như tan vỡ. Nhìn thấy những giọt nước mắt chảy từ khóe mắt của người vợ chung thủy, anh nhận ra mình là người đàn ông thật tàn nhẫn.

Và rồi cũng đã đến lúc vợ phải ra đi. Anh bảo vợ hãy đợi anh đến trưa để anh có thời gian quay về từ công ty và giúp cô chuyển đến ngôi nhà mới. Hôm nay sẽ là ngày kết thúc sau 20 năm chung sống của hai vợ chồng.

Trong suốt buổi sáng, anh không làm việc gì, và thật khó để mà có thể tập trung vào công việc. Đến trưa, khi anh vội vã trở về nhà, thì vợ đã ra đi. Một bộ chìa khóa nhà, một quyển sổ tiết kiệm 1 triệu đô đang nằm trên bàn cùng một lá thư giành cho anh.

Đây là lá thư đầu tiên mà vợ viết cho anh trong kể từ khi hai người lấy nhau:

“Anh à, em sẽ về quê.

Em đã giặt những tấm trải giường, phơi khô và đặt chúng ở cạnh tủ trong kho. Khi trời lạnh, anh nhớ lấy ra dùng nhé. Em đánh bóng tất cả giày của anh rồi đấy. Nếu bị hư, anh có thể đem tới thợ sửa giày ở phía góc cuối đường. Em cũng treo mấy cái áo sơ mi trong tủ đồ và để tất và nịt của anh nằm ở ngăn kéo dưới tủ.

Không có em, anh nhớ mua loại gạo tốt. Tới siêu thị gần nhà mình để tránh khỏi mua phải loại gạo không tốt.

Hàng tuần, cô Sun sẽ đến nhà mình để dọn dẹp. Anh nhớ trả tiền cho cô ấy vào cuối tháng giúp em. Anh nhớ đưa đồ cũ cho cô ấy; cô sẽ gửi về quê, những người họ hàng của cô ở quê sẽ rất vui khi nhận được những bộ đồ ấy.

Anh cũng đừng quên mang theo thuốc dạ dày mỗi khi đi làm. Thuốc mua từ Hồng Kông đủ cho anh dùng trong nửa năm. Còn nữa, biết anh luôn quên chìa khoá nhà nên em có đặt một bộ chìa khoá quản lý đồ dùng trên bàn. Buổi sáng, anh nhớ đóng cửa sổ để mưa khỏi vào làm ướt nền nhà nhé.

Em có chuẩn bị một ít bánh ở bếp. Anh có thể dùng khi trở về nhà.

Anh nhớ giữ gìn sức khỏe anh nhé.

Tạm biệt anh!”

Những dòng chữ của vợ viết vội không được đẹp và ngay hàng thẳng lối nhưng có tác động tới sau thẳm trong lòng anh, làm tim anh đau khổ và tràn ngập một cảm giác mất mát. Anh đi chầm chậm vào bếp: Kìa, những chiếc bánh vẫn còn nóng hổi, và được xếp ngay ngắn trên bàn. Những kỉ niệm 20 năm trước như ùa về, khoảng thời gian vui vẻ hạnh phúc mà vợ đã giành cho anh cùng lời hứa năm nào đi qua tâm trí: “Anh hứa sẽ cho em cuộc sống hạnh phúc”.

Anh chạy vội xuống sân ga với hi vọng là tìm thấy vợ. Sau nửa giờ, cuối cùng anh cũng thấy cô chuẩn bị lên tàu. Không cho mình nghỉ một hơi lấy sức, anh hét lên: “Em đi đâu vậy hả? Anh mệt rồi, và vẫn chưa được uống sữa nóng sau giờ làm. Em làm vợ mà như thế sao! Mau về nhà thôi.” Nhìn thấy những giọt mồ hôi đang chảy ròng trên khuôn mặt chồng, vợ bất giác cười tít mắt, không do dự mà quay hành lý trở về cùng anh.

Trên suốt dọc đường đến ga, anh đã rất sợ khi phải mất đi vợ mình mãi mãi. Anh tự trách mình thật ngu ngốc khi ly hôn với vợ. Anh nhận ra rằng việc mất cô cũng giống như việc anh bị rút xương và cắt gan vậy, một cảm giác mà anh không thể nào chịu đựng nổi. Và cuộc sống của họ đã gắn bó trở lại nhờ 20 năm chung sống với nhau ấy.

Anh nhận ra rằng ở những nơi và thời gian không phù hợp, chỉ gặp những người cần thiết mới có thể làm mọi việc một cách đúng đắn. Giàu không có nghĩa là có bao nhiêu tiền trong ngân hàng, mà chính là được nhìn những nụ cười trên gương mặt của người vợ. Anh biết rằng hai mươi năm đồng cam cộng khổ ấy, duyện phận đã buộc chặt cuộc hai người lại với nhau, mãi mãi không thể tách rời.

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết