Nỗi nhớ – Ngọc Trân

Nỗi nhớ – Ngọc Trân

Ngày anh mang theo !
Con sông buồn vẫn còn mãi trong tim,
Dòng đời trôi tất cả vẫn ,
Nhưng nỗi nhớ dâng trào như sóng vỗ.

Em bên ấy mưa buồn rơi ngoài ngõ,
Anh bên này tuyết lạnh buốt !
Bao xơ xác lá bên thềm!
Sợi tóc cũng bạc phai theo ngày tháng!

Vẫn quay quắt trong !
Bao lần về tìm mãi chẳng thấy nhau?
xưa hàng phượng vẫn khoe màu,
Nhưng lối cũ bóng chẳng thấy?

ơi thời hoa niên vụng ,
Tận cõi lòng nỗi nhớ vẫn mông mênh,
Tháng ngày qua đời trống vắng buồn tênh!
Chỉ mong thấy trong mơ mình hai đứa.