Người đàn bà đi qua tuổi bốn mươi – Phương Quỳnh

Người đàn bà đi qua tuổi bốn mươi – Phương Quỳnh

Người đàn bà đi qua tuổi bốn mươi
Đâu còn dáng hình lưng ong son trẻ
Vết lăn trầm in mờ như nét vẽ
Nụ cười hiền lặng lẽ giấu vào đêm

Qua bão giông vẫn giữ nét điềm nhiên
Bánh xe bên kia sườn dốc
Em mạnh mẽ trước gian nan khó nhọc
Lại mềm lòng thương lắm một bờ vai

Người đàn bà đã thức trọn đêm dài
Giữ cho mình trái tim yêu ấm nóng
Đã qua thời khát khao xưa cháy bỏng
Cái nét đằm bình thản đến từ tâm

Tần tảo vì chồng con, rất
dễ tủi thân
Chẳng màng hơn thua đúng sai được mất
Nhận về hư hao cho đi chân thật
Cất vào đáy mắt thật sâu

Người đàn bà dư giả những nỗi đau
Tìm cho mình trong nước mắt
Từng yêu người đến kiệt cùng quặn thắt
Nên thương mình khi nắng tắt chiều rơi.

Người đàn bà…
Bước đi vẫn mỉm cười
Bỏ lại chiều thu ngẩn ngơ tiếc nuối…!