“Nằm xuống”: Câu chuyện mười giây gây chấn động toàn nước Đức

Câu chuyện vô cùng cảm động kể về sự giáo dục của người cha đối với con trai mình và sự lựa chọn vì chính nghĩa trong thời điểm nguy cấp của ông. Dù chỉ ngắn ngủi mười giây nhưng nó đã khiến hàng triệu người dân nước Đức chìm trong nước mắt.

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện cảm động dưới đây:

Ở ga xe lửa nước Đức, một nhân viên ga tàu có nhiệm vụ bẻ ghi đường tàu đang đi đến nơi làm việc của mình để sẵn sàng bẻ ghi chuyển hướng cho một đoàn tàu đang đi tới. Trong khoảng thời gian này, ở hướng ngược lại, có một toa tàu khác đang chuẩn bị tiến vào ga tàu. Hãy tưởng tượng, nếu người nhân viên không kịp bẻ ghi chuyển hướng đường tàu, thì 2 đoàn tàu này chắc chắn sẽ đâm vào nhau.

Lúc ấy, anh quay đầu lại nhìn thì phát hiện con trai mình đang ngồi chơi tại đường tàu, còn đoàn tàu đã bắt đầu đi vào ga xe lửa và chuẩn bị đi vào đường tàu đó. Một tình huống tiến thoái lưỡng nan xảy đến, anh phải cứu con trai, hay sẽ lựa chọn bẻ ghi để tránh một vụ tai nạn tàn khốc, thời gian đưa ra lựa chọn của anh là vô cùng ngắn ngủi.

Vào thời khắc then chốt, anh nghiêm khắc hét lên một câu thật lớn: “ Nằm xuống” đồng thời chạy đến bẻ ghi chuyển hướng đường ray. Với kỹ năng nhanh nhạy của mình, anh đã giúp đoàn tàu vào đường ray được định trước. Bên còn lại, đoàn tàu kia cũng gào rú chạy qua.

Hành khách trên tàu không hề biết rằng, tính mạng của họ vừa nằm trong tình trạng nghìn cân treo sợi tóc. Họ cũng không hề biết rằng có một sinh mệnh nhỏ bé đang nằm dưới đường ray mà đoàn tàu chạy qua. Khi tàu hỏa chạy qua, đứa bé may mắn không hề bị thương một chút nào.

Không lâu sau, một đài truyền hình của nước Đức đã tổ chức một chương trình làm phim với phần thưởng lớn với đề tài “ đoạn phim nguy hiểm trong mười giây”. Chương trình này nhanh chóng trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Trong rất nhiều tác phẩm của cuộc thi, thì đoạn phim với tên gọi “ Nằm xuống” đã giành được giải quán quân.

Tác phẩm đoạt giải đó vào đêm được đài truyền hình phát sóng đã khiến rất nhiều người ngồi trước ti vi để đón xem. Người ta ban đầu chỉ là cảm giác chờ đợi, hiếu kỳ hoặc là bàn luận nhưng sau mười giây thì những giọt nước mắt đã ướt đẫm trên đôi mắt của những người theo dõi. Sau đó, cả nước Đức đã trở nên yên lặng trong 10 phút.

Mọi người đoán rằng, công nhân bẻ ghi đó nhất định là một người vô cùng tài giỏi và ưu tú. Về sau, mọi người mới biết rằng, anh chỉ là một người vô cùng bình thường. Anh có một ưu điểm duy nhất đó chính là trung thành với nhiệm vụ và trách nhiệm trong công việc của mình, không hề sai sót trong công việc dù chỉ một giây.

Nhưng điều khiến chúng ta không thể ngờ tới: con trai của anh là một đứa trẻ thiểu năng.

Khi dạy dỗ con, anh đã nói nhiều lần rằng: “Sau này khôn lớn, con có thể làm việc không tốt bằng người khác, vậy nên bây giờ con càng phải xuất sắc hơn mới được.”

Tuy nghe vậy nhưng cậu chẳng hiểu lời cha nói, vẫn cứ tỏ ra ngốc nghếch. Nhưng vào giây phút quan trọng quyết định đến tính mạng ấy, cậu bé đã “ nằm xuống”, bởi vì khi nghe tiếng gọi của cha, cậu thấy nó rất quen thuộc, y như câu nói mà cha thường sử dụng khi họ cùng chơi trò đánh giặc, và đó là điều duy nhất mà cậu hiểu cho nên cậu đã làm xuất sắc nhất.

Để bảo vệ con trai và làm tốt công việc để bảo đảm tính mạng của mọi người trên đoàn tàu, lựa chọn của người cha ấy đã làm cho toàn nước Đức cảm thấy xúc động.(Pixabay.com)

Nhân sinh cảm ngộ:

Lần đầu đọc được câu chuyện này, tôi đã rất kinh ngạc và có rất nhiều cảm xúc khác nhau. Đầu tiên là sự cảm động với lựa chọn dũng cảm ấy của ông bố. Tôi nghĩ rằng trên thế giới này không có nhiều người cha có thể đưa ra lựa chọn như vậy; tiếp đó là sự cảm động với đứa trẻ ấy, trong thời khắc nguy hiểm, cậu đã nghe lời cha mình. Đối với một đứa trẻ bình thường, liệu có làm được như vậy không? Trong tình huống đó, nó có sợ hãi đến phát hoảng không? Đây là một đứa trẻ thiểu năng còn không hiểu hết được những điều người lớn dạy. Tuy nhiên cậu đã học được và thực hiện một cách vô cùng xuất sắc động tác mà cha đã dạy, chính điều đó đã cứu mạng của cậu.

Luôn lắng nghe lời cha mẹ”, là điều mà ai cũng biết nhưng có thể làm được thì có bao nhiêu người? Và đối với các bậc cha mẹ chúng ta, hàng ngày dặn dò con cái nhiều điều như vậy, nhưng trong đó có bao nhiều điều thực sự có ích cho con? Có bao nhiêu điều bản thân chúng ta đã tự mình làm được và làm gương cho con?

Người cha trong câu chuyện là một người công nhân bình thường, chỉ có một ưu điểm đó là luôn làm tròn trách nhiệm, không bao giờ sai sót một giây nào trong công việc của mình. Ông dạy con “nằm xuống”, về bản chất chính là thể hiện ưu điểm này, cho dù là một đứa trẻ thiểu năng, cũng có thể lắng nghe những lời dạy đơn giản nhất của cha, học được và thể hiện ưu điểm đó một cách xuất sắc.

Đương nhiên có thế bạn không đồng ý với điều này, nhưng dẫu sao thì trong cuộc đời mỗi người không phải ai cũng sẽ gặp những khoảnh khắc quyết định mạng sống như vậy. Chúng ta luôn hy vọng rằng trẻ có thể học được những kỹ năng sinh tồn thực tế nhiều hơn.

Chúng ta thường nói rằng, phía sau mỗi đứa trẻ đều có một bến đỗ đó là gia đình. Trước khi mong con có thể thành tài thì chúng ta hãy làm tốt những việc mà bản thân phải làm.

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết