Hãy biết nghiêm khắc, đừng nuông chiều bản thân, vì trên đời này chẳng có ai là chỗ dựa của bạn ngoài cha mẹ đâu

Một người bạn đã từng kể cho tôi nghe câu chuyện mà cô đã từng gặp khi đi bồi dưỡng nghiệp vụ tại một học viện ở một thành phố.

Ở cùng cô có hai người, cô gái thứ nhất là con một trong một gia đình giàu có, cô ta thích làm nũng mọi lúc mọi nơi trong học viện và luôn muốn người khác nuông chiều mình. Bởi vì sống cùng một ký túc xá, nên thời gian gặp mặt nhiều, bạn bè không nỡ phật ý cô nên đành cố gắng làm cho qua chuyện.

Trái lại, cô gái thứ hai có cá tính rất mạnh mẽ, không thích nuông chiều theo ý của cô bạn kia. Cô gái thích nuông chiều này còn bị cô gái mạnh mẽ “chỉnh đốn vài lần”, vậy nên không dám đến làm nũng cô ấy nữa.

Bạn tôi ngưỡng mộ hỏi cô ấy làm thế nào mà lại có dũng khí như vậy, cô bạn cười và trả lời: “Vốn dĩ chiều cô ấy cũng không sao cả, nhưng điều đáng sợ không phải là việc nuông chiều cô ấy, mà là việc cô ấy quen với việc được người khác nuông chiều, và cũng quen với việc nuông chiều bản thân. Mình chỉ muốn cô ấy biết rằng: “Trên đời này, ngoài cha mẹ nuông chiều chúng ta là điều không thể thay đổi được ra, thì không có bất kỳ ai nhất định phải nuông chiều mình. Bạn muốn người ta nuông chiều, trước tiên bạn phải có được tư cách để được người ta nuông chiều, hơn nữa cho dù bạn có được tư cách đó đi chăng nữa thì việc nuông chiều bạn hay không lại là việc của người ta.”

Câu chuyện ấy đã khiến tôi suy nghĩ rất lâu. Thực ra, nói một cách thật lòng thì không chỉ có cô bạn ấy thích được nuông chiều mà trong cuộc sống này, những người có thói quen thích được người khác nuông chiều và tự chiều chuộng bản thân là nhiều vô kể, và đâu đâu chúng ta cũng có thể gặp. Trong hành trình cuộc sống dài đằng đẵng và cô đơn này, thì ai mà không ao ước có được sự giúp đỡ, ai mà không mong muốn được sự quan tâm của người khác, ai mà không hy vọng có người giúp ta vượt qua phong ba bão táp. Cũng có những thời khắc ngắn ngủi được như thế, nhưng rồi ai có thể mãi mãi đứng bên bạn như vậy chứ? Ngoài bản thân bạn ra, thì chẳng có ai cả.

Có người giúp bạn là may mắn, vậy nên hãy học cách yêu thương và cảm ơn; Không ai giúp đỡ bạn là số mệnh, hãy học cách đối diện và chấp nhận.

Không ai phải vì bạn mà làm điều gì, bởi vì sinh mệnh này là của bạn, bạn phải tự chịu trách nhiệm với bản thân.

Nếu bạn cảm thấy uất ức, chứng tỏ bạn vẫn còn biết giới hạn của mình.

Nếu bạn cảm thấy mờ mịt, chứng tỏ rằng bạn vẫn có thứ để theo đuổi.

Nếu bạn thấy đau khổ, chứng tỏ bạn vẫn còn có sức mạnh.

Nếu bạn cảm thấy tuyệt vọng, chứng tỏ rằng bạn vẫn còn hy vọng.

Cuộc sống giống như một con vịt đang bơi dưới nước vậy, bên trên thì ung dung thong thả, nhưng thực ra ở dưới nước chân nó phải cật lực để bơi. Cuộc đời không thể sống theo tâm trạng, mà phải sống theo tâm trí.

Bởi vì tâm trạng lại giống như thời tiết tháng 6, nắng mưa bất chợt. Cuộc sống của một người nếu bị phụ thuộc vào tâm trạng thì tháng ngày của họ nhất định cũng thường hay thay đổi, cuộc đời của họ cũng sẽ giống như con diều bị đứt dây, bay theo ngọn gió bất định mà không thể tự làm chủ.

Người mạnh mẽ sẽ biết cách điều chỉnh tâm trí của bản thân, giúp cho tâm trạng luôn vui vẻ. Người bị chi phối bởi tâm trạng thường mê muội, người bị chi phối bởi tâm trí luôn vui vẻ.Cuộc đời giống như một vị khách qua đường, vui vẻ đến, rồi vui vẻ ra đi.

Trong lòng không tham lam, sẽ ít đau khổ ; Miệng bớt nói những lời thừa, họa cũng sẽ ít; Trong suy nghĩ không quá nhiều dục vọng, sẽ ít ưu phiền.

Duyên đến hãy cố gắng trân trọng, duyên tận hãy vui vẻ để nó đi.

Theo Loihayydep.net

Hãy biết nghiêm khắc, đừng nuông chiều bản thân, vì trên đời này chẳng có ai là chỗ dựa của bạn ngoài cha mẹ đâu
Đánh giá bài viết

Reply