Hai con trai bất hiếu ruồng bỏ, chỉ có con gái ân cần phụng dưỡng chu đáo, ngày cưới mẹ kế tặng cô một món quà bất ngờ…

Câu chuyện cuộc sống vô cùng cảm động kể về một cô gái có mẹ qua đời chỉ khi mới 5 tuổi, sống cùng hai người anh trai và người mẹ kế. Nhưng sau khi mẹ kế bị liệt hai người anh trai lại ruồng bỏ bà, chỉ có cô bằng lòng chăm sóc người mẹ bệnh tật. Khi người con gái kết hôn, bà đã tặng cho cô một món quà khiến cho tất cả mọi người có mặt đều phải sững sờ.

Mẹ kế của cô gái là người hiền hậu dịu dàng, sau khi lấy cha đã chăm sóc yêu thương ba anh em như con cái của mình. Cô còn nhớ rất rõ, vào mùa đông rất lạnh, lúc cả gia đình còn chưa thức dậy, bà thường đem quần áo đến lò sưởi để hơ chúng, khi mọi người dậy mặc vào sẽ ấm hơn. Vì chăm sóc ba anh em rất chu đáo, nên từ nhỏ cô đã xem bà giống như mẹ đẻ của mình.

Thời gian trôi qua, các con lớn lên, trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng. Mẹ kế chuyển đến trông con cho nhà anh hai, không may bị ngã từ trên tầng xuống, kết quả là bị thương ở xương sống, từ đó nằm liệt giường. Lúc ấy không ngờ anh hai không những không lo lắng cho mẹ mà lại gửi trả bà về nhà cho em gái chăm sóc.

Thế rồi cha họ cũng qua đời, cô gái cũng sắp kết hôn, lúc ấy hai người anh đùn đẩy nhau, không ai muốn chăm sóc mẹ kế. Họ thậm chí còn ép bà phải chuyển đi, cho rằng đó là nhà của cha, vậy nên họ cần bán để chia nhau tài sản.

Những ngày tháng ấy, mẹ kế ruột đau như cắt, bà ngày nào mắt cũng đẫm lệ. Một ngày nọ, khi cô gái tan ca về đến nhà, vẫn chưa vào đến cửa đã ngửi thấy mùi gas nồng nặc, cô vội vàng mở cửa chạy vào bếp thì bất ngờ hốt hoảng vì mẹ đang nằm trên nền nhà bếp, trong tình trạng hôn mê bất tỉnh. Hóa ra bà cố bò đến nhà bếp mở van bình gas để kết liễu mạng sống của mình.

Thế là người con gái lập tức gọi cấp cứu, đưa mẹ kế đến bệnh viện. Nhưng không ngờ câu nói đầu tiên khi bà tỉnh lại là: “Tại sao con lại cứu ta chứ? Ta không muốn làm khổ con…..?” Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau và khóc to.

Bà đã đem những thời khắc tốt đẹp nhất của cuộc đời dành cho ngôi nhà ấy, nhưng khi già lại bị ép đến đường cùng, làm sao không khiến người ta nghẹn lòng cho được.

Con gái an ủi mẹ kế: “Mẹ à, sao lại làm chuyện ngốc nghếch như vậy? Không phải vẫn còn có con sao? Mẹ đừng lo, kết hôn rồi con sẽ đem mẹ về chăm sóc, nếu Đại Quốc (Bạn trai của người con gái) không đồng ý, con sẽ không lấy anh ấy nữa!”. May mắn thay bạn trai của cô gái lại là một người chất phác hiền hậu, khi anh biết được sự việc, liền đồng ý ngay.

Vào ngày tổ chức hôn lễ, trước khi xuất phát, mẹ kế bảo con gái lấy bức ảnh cũ ở trên đầu giường xuống, chỉ vào một cái hộp nhỏ giấu phía sau bức ảnh. Bà bảo con gái lấy cái hộp ra và đưa cho bà.

Trong lúc hôn lễ đang diễn ra, khi các con đang bái kiến hai bên cha mẹ, mẹ kế lấy chiếc hộp ra và tặng cho con gái, rồi bà bảo con mở ra.

Sau khi người con gái mở ra và thấy bên trong có một chiếc nhẫn mặt phỉ thúy cùng hai tờ di chúc. Lúc ấy, người chủ hôn giúp cô đọc di chúc trước toàn thể mọi người.

Di chúc thứ nhất là di chúc của người cha để lại, trong đó viết rằng sau khi ông mất, toàn bộ tài sản đều để lại cho vợ thứ hai của mình;

Di chúc thứ hai là do người mẹ kế viết, bà quyết định đem tất cả tài sản người cha để lại cho bà chuyển cho người con gái.

Người con gái nghe đến đây thì vô cùng ngạc nhiên, không nói nên lời.

Mẹ kế cầm tay cô xúc động: “Chiếc nhẫn phỉ thúy này là của tổ tiên ta để lại, và ta muốn con nhận lấy. Con gái à, con xứng đáng có được nó.”

Trong khi chứng kiến cảnh tượng trên, hai người anh trai và các chị dâu ngồi dưới lễ đài bàng hoàng sửng sốt.

Nhân sinh cảm ngộ:

Trăm thiện hiếu đứng đầu, lòng hiếu thảo của người con gái không thể dùng giá trị của tiền bạc để so sánh. Con gái không hề muốn nhận được báo đáp nhưng phải chăng khi cảm nhận được tình yêu thương ấy của cô nên mẹ kế muốn đem tất cả tài sản để lại cho cô?

Người xưa nói rằng: ““Hiếu thảo là cái gốc làm người” Hiếu với cha mẹ là một chuẩn mực đạo đức rất được coi trọng. Ngày nay, đạo đức nhân loại trượt dốc, luân thường đạo lý không được giữ gìn. Khổng Tử từng nói: “ “Con người ngày nay cho rằng, hiếu thảo cha mẹ chính là nói đến phương diện ăn uống. Họ cho rằng chỉ cần lo cho cha mẹ đủ ăn đủ mặc thì đã là có hiếu rồi. Nhưng nếu mà phụng dưỡng cha mẹ lại khuyết thiếu mất tâm cung kính thì việc cho ăn cho uống kia khác nào cho ngựa ăn đâu?”Đối đãi với cha mẹ phải tận hiếu đạo. Đây là bước đầu tiên trong tiến trình cải biến số phận của bất kỳ ai. Bởi vì chúng ta làm một người mà lại bất hiếu với cha mẹ thì sao có thể làm nổi được chuyện lớn trong thiên hạ, sao có thể kết được nhiều thiện duyên?

Người mà trong lòng có hoài bão, ý chí lớn lao, muốn làm được việc lớn thì trước tiên phải bắt đầu từ việc hiếu kính với cha mẹ mình. Kiên trì, chu đáo chăm sóc tốt cho cha mẹ, đây cũng là bước đầu tiên trong quá trình làm người tốt của mỗi người. Trong muôn vàn cái khổ thì cái khổ vì con cái là cái khổ trải dài trong nhiều năm tháng nhất. Là người con, hãy sống cho trọn chữ “hiếu”, hãy tận tâm chăm sóc cha mẹ của mình và mỉm cười với họ, đừng để đến lúc “con muốn phụng dưỡng mà cha mẹ không còn”.

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết