Đừng mong cuộc sống dễ dàng, hãy cầu sức mạnh để vượt qua gian khó

Huyền thoại Lý Tiểu Long là biểu tượng cho sức mạnh và sự kiên trì của con người. Không chỉ giỏi võ thuật, ông còn là một tấm gương với những triết lý sống đáng học hỏi. Có thể nói, Lý Tiểu Long đã đạt đến đỉnh cao trong cuộc đời ngắn ngủi của mình.

Vào năm 1969, không có ai ngoại trừ một chàng trai Châu Á mảnh mai cùng tông giọng cao tin rằng, mình có thể trở thành một trong những nhân vật có tầm ảnh hưởng nhất thế kỉ 20. Không ai có thể biết được điều này, ngoại trừ Lý Tiểu Long.

Năm đó, Lý Tiểu Long viết một lá thư cho chính bản thân mình:

“Tôi, Lý Tiểu Long, sẽ là siêu sao phương Đông đầu tiên và được trả lương cao nhất tại Mỹ. Để đáp lại, tôi sẽ mang đến những màn trình diễn hấp dẫn nhất và sẽ đảm bảo những gì chất lượng nhất trong khả năng của một diễn viên. Bắt đầu từ năm 1970, tôi sẽ đạt được độ nổi tiếng trên toàn thế giới và kể từ đó đến năm 1980 tôi sẽ có trong tay 10 triệu USD. Tôi sẽ sống theo cách mà tôi cảm thấy thoải mái và đạt đến sự hòa hợp và hạnh phúc trong tâm.

Lý Tiểu Long

Tháng 1.1969″

Bốn năm sau đó, Lý Tiểu Long qua đời…

Dù vậy, chỉ trong bốn năm ngắn ngủi đó, Lý Tiểu Long đã đạt được tất cả những gì ông viết và thậm chí còn nhiều hơn thế nữa. Ở tuổi 32, ông đã thay đổi bộ mặt của phim ảnh và võ thuật một cách ngoạn mục. Có thể thoạt đọc qua bạn cảm nhận thấy lá thư phía trên của Lý Tiểu Long chứa đầy sự tự tin đến ngạo mạn. Tuy nhiên, cần thiết một câu hỏi rằng sự tự tin ấy đến từ đâu?

Có thể chúng ta sẽ không bao giờ có được câu trả lời chính xác. Dù vậy, những gì Lý Tiểu Long viết được tổng hợp trong một số cuốn sách như Letters of the Dragonhay Striking Thoughts có thể mang đến một số gợi ý.

Hãy cùng đọc một lá thư được Lý Tiểu Long viết khoảng một thập niên trước khi ông mất, khi ông vẫn còn là một sinh viên 21 tuổi tại Đại học Washington.

“Ngọc thân mến!

Lá thư này sẽ rất khó hiểu. Nó chứa đựng giấc mơ của anh và lối suy nghĩa của anh, một cách tổng thể, em có thể gọi là phương hướng cuộc đời anh. Anh cũng cảm thấy khá rối rắm và khó để viết ra được chính xác những gì mình đang cảm thấy. Nhưng anh muốn viết và muốn cho em biết về điều đó. Anh sẽ cố viết thật rõ ràng và hy vọng rằng em cũng giữ một tâm trí thật thông thoáng và cởi mở với nó. Đừng đưa ra kết luận cho đến khi em đọc xong.

Có hai cách để tạo ra một cuộc sống đáng sống, một là kết quả của quá trình làm việc chăm chỉ, và cách còn lại, là kết quả của sự tưởng tượng (dĩ nhiên cũng yêu cầu làm việc và hành động nữa). Sự thật là lao động và tiết kiệm sẽ mang đến một số tiền đủ để chúng ta sống sung túc, chứ không phải một gia tài về mặt của cải. Nó là món quà dành cho những ai có thể nghĩ đến những điều chưa từng được nghĩ đến trước đó. Mỗi ngành, mỗi nghề, ý tưởng đều là những gì nước Mỹ đang tìm kiếm. Ý tưởng là những gì tạo ra nước Mỹ như hiện tại, và chỉ một ý tưởng tốt cũng biến một con người thành con người mà họ muốn trở thành.

Một phần cuộc đời anh là kung fu. Môn võ này ảnh hưởng lớn đến sự hình thành nhân cách và suy nghĩ của anh. Anh tập kung fu như một thứ văn hóa thể chất, một dạng rèn luyện tinh thần, một phương pháp tự vệ và một phương hướng cuộc đời. Kung fu là môn võ hay nhất trong số tất cả các môn võ, trong khi đó các biến thể Trung Quốc của judo và karate chỉ là những ngón nghề cơ bản của kung fu lại đang phát triển trên khắp đất Mỹ.

Điều này xảy ra bởi chưa ai nghe đến môn võ quyền năng này, bên cạnh đó thì cũng không có người hướng dẫn… Anh tin rằng nhiều năm bảo vệ đai của mình là đủ để anh trở thành người hướng dẫn tiên phong cho sự thay đổi này. Dĩ nhiên, vẫn còn phải mất nhiều năm nữa để anh trau dồi kĩ thuật và nhân cách.

Vì thế, mục tiêu của anh là thành lập Học viện Kung Fu đầu tiên và sau đó mở rộng ra toàn nước Mỹ. (Anh tự đặt ra giới hạn thời gian từ 10 đến 15 năm để hoàn thành tất cả dự án này). Lý do anh làm việc này không chỉ vì tiền. Mục đích thì có rất nhiều nhưng một số trong đó là: Anh muốn thế giới biết đến sự tuyệt vời của võ thuật Trung Quốc, anh thích dạy và giúp người khác, anh muốn một cuộc sống lo đủ cho gia đình, anh muốn khởi đầu một thứ gì đó, Và cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, kung fu là một phần của anh.

“Ngọc thân mến!

Lá thư này sẽ rất khó hiểu. Nó chứa đựng giấc mơ của anh và lối suy nghĩa của anh, một cách tổng thể, em có thể gọi là phương hướng cuộc đời anh. Anh cũng cảm thấy khá rối rắm và khó để viết ra được chính xác những gì mình đang cảm thấy. Nhưng anh muốn viết và muốn cho em biết về điều đó. Anh sẽ cố viết thật rõ ràng và hy vọng rằng em cũng giữ một tâm trí thật thông thoáng và cởi mở với nó. Đừng đưa ra kết luận cho đến khi em đọc xong.

Có hai cách để tạo ra một cuộc sống đáng sống, một là kết quả của quá trình làm việc chăm chỉ, và cách còn lại, là kết quả của sự tưởng tượng (dĩ nhiên cũng yêu cầu làm việc và hành động nữa). Sự thật là lao động và tiết kiệm sẽ mang đến một số tiền đủ để chúng ta sống sung túc, chứ không phải một gia tài về mặt của cải. Nó là món quà dành cho những ai có thể nghĩ đến những điều chưa từng được nghĩ đến trước đó. Mỗi ngành, mỗi nghề, ý tưởng đều là những gì nước Mỹ đang tìm kiếm. Ý tưởng là những gì tạo ra nước Mỹ như hiện tại, và chỉ một ý tưởng tốt cũng biến một con người thành con người mà họ muốn trở thành.

Một phần cuộc đời anh là kung fu. Môn võ này ảnh hưởng lớn đến sự hình thành nhân cách và suy nghĩ của anh. Anh tập kung fu như một thứ văn hóa thể chất, một dạng rèn luyện tinh thần, một phương pháp tự vệ và một phương hướng cuộc đời. Kung fu là môn võ hay nhất trong số tất cả các môn võ, trong khi đó các biến thể Trung Quốc của judo và karate chỉ là những ngón nghề cơ bản của kung fu lại đang phát triển trên khắp đất Mỹ.

Điều này xảy ra bởi chưa ai nghe đến môn võ quyền năng này, bên cạnh đó thì cũng không có người hướng dẫn… Anh tin rằng nhiều năm bảo vệ đai của mình là đủ để anh trở thành người hướng dẫn tiên phong cho sự thay đổi này. Dĩ nhiên, vẫn còn phải mất nhiều năm nữa để anh trau dồi kĩ thuật và nhân cách.

Vì thế, mục tiêu của anh là thành lập Học viện Kung Fu đầu tiên và sau đó mở rộng ra toàn nước Mỹ. (Anh tự đặt ra giới hạn thời gian từ 10 đến 15 năm để hoàn thành tất cả dự án này). Lý do anh làm việc này không chỉ vì tiền. Mục đích thì có rất nhiều nhưng một số trong đó là: Anh muốn thế giới biết đến sự tuyệt vời của võ thuật Trung Quốc, anh thích dạy và giúp người khác, anh muốn một cuộc sống lo đủ cho gia đình, anh muốn khởi đầu một thứ gì đó, Và cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, kung fu là một phần của anh.

Có thể thấy, trong lá thư của Lý Tiểu Long chứa đựng rất nhiều điều thú vị mà bạn có thể học hỏi về sự thành công, trong đó đáng chú ý nhất là:

Thành quả đến từ sự cống hiến. Trở thành tỷ phú là một hiệu ứng phụ của việc giúp đỡ hàng triệu người. Lương thưởng hay sự ảnh hưởng của bạn không phải điểm kết thúc, chúng là một thước đo (không hoàn hảo) sự cống hiến của bạn cho thế giới.

Quyết tâm dữ dội. Lý Tiểu Long nhắc đến sự quyết tâm của mình bằng cụm từ “lực đẩy tâm hồn”. Rất nhiều người dành cả đời chạy theo “cái gì” (what) để rồi sau đó mới bắt đầu lo lắng về lý do “vì sao” (why). Thay vào đó, bạn sẽ tìm hiểu “vì sao” (why) trước và tất cả những điều còn lại sẽ dễ dàng hơn.

Hoàn toàn tự tin. Lý Tiểu Long hoàn toàn tự tin vào bản thân, vượt qua được mọi sự sợ hãi. Đây không phải là điều tự nhiên mà có. Nó là kết quả của nhiều năm rèn luyện về cả thể xác lẫn tâm hồn.

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết