Con hỏi bố “Nhà mình rất giàu phải không ạ?” Sự khác biệt trong câu trả lời giữa phương Đông và phương Tây

Cổ ngữ có câu: “Dưỡng bát dục, phụ chi quá” nghĩa là nuôi con mà chẳng dạy dỗ, ấy là lỗi của người bố. Nuôi dạy con cái được xem là một phần quan trọng trong tiến trình phát triển văn minh của loài người. Thông qua sự giáo dục của cha mẹ, con cái mới có khả năng thích ứng với xã hội và lớn lên khỏe mạnh. Vì vậy, vấn đề giáo dục con cái cũng trở thành một trong những chủ đề được mọi người quan tâm hàng đầu.

Để nuôi dạy con cái thành công, các bậc phụ huynh phải chọn được cho mình những cách giáo dục con đúng đắn và sáng suốt. Tuy nhiên giữa xã hội phương Đông và phương Tây lại có những phương thức giáo dục khác nhau. Dưới đây là ba câu chuyện về sự nuôi dạy trẻ ở hai xã hội, giúp chúng ta tìm ra những ưu và nhược điểm của mỗi cách dạy trẻ, đồng thời cũng giúp chúng ta phải suy nghĩ lại về vai trò của mình và tìm ra cách giáo dục phù hợp hơn nữa cho con em.

Câu chuyện thứ nhất:

Hy vọng việc cháu đến đây sẽ không mang lại những rắc rối cho cô

Vào thời gian nghỉ hè, một ông bố người Trung Quốc đã gửi con trai 13 tuổi của mình đến nhà một người bạn tại Úc vì muốn con hiểu biết nhiều hơn về thế giới bên ngoài.

Sau khi đón cậu bé từ sân bay về, Mary – cô chủ nhà đã nói với cậu bé rằng: “Cô là bạn của bố cháu, bố nhờ cô chăm sóc cháu 1 tháng nghỉ hè này. Nhưng cô muốn nói rằng, cô không có trách nhiệm chăm sóc cuộc sống của cháu, bởi vì cô không nợ gì bố cháu cả, ông ấy cũng chẳng nợ gì cô, giữa chúng ta luôn là sự bình đẳng”.

Mary nói tiếp: “Cháu đã 13 tuổi rồi, tất cả những khả năng sống cơ bản cháu đều đã biết, vậy nên cô muốn cháu thức dậy đúng giờ. Sau khi dậy, cháu phải tự làm bữa sáng cho mình, vì cô phải đi làm không thể làm giúp bữa sáng cho cháu được. Sau khi ăn xong cháu phải tự dọn bàn và rửa bát đũa, bởi vì cô không có trách nhiệm phải rửa bát giúp cháu. Còn nữa quần áo của mình cháu cũng phải tự giặt lấy nhé”.

Ngoài ra, Mary còn đưa cho cậu một tấm bản đồ thành phố và thời gian biểu của xe buýt công cộng để cậu tự quyết định muốn đi đâu chơi. Khi có thời gian cô có thể dẫn cậu đi chơi. Nhưng nếu không có thời gian thì cậu bé phải tự tìm hiểu rõ tuyến đường và lộ trình xe để tự mình đi. Tóm lại cậu phải cố gắng giải quyết mọi vấn đề trong cuộc sống của mình. Mary nói: “Vì cô có những việc mà cô phải làm, nên hy vọng việc cháu đến đây sẽ không mang lại những rắc rối cho cô”.

Cậu bé 13 tuổi nhưng rất hiểu chuyện

Cậu bé chớp chớp mắt lắng nghe người không cho phép cậu gọi cô là dì và muốn cậu gọi thẳng tên Mary. Trong lòng cậu không khỏi xúc động, bởi vì khi ở nhà, tất cả mọi điều trong cuộc sống của cậu đều do bố mẹ lo lắng cả.

Cuối cùng, khi Mary hỏi cậu đã hiểu chưa, cậu nói: “Cháu hiểu rồi ạ”.

Đúng thế cố ấy nói không hề sai, cô ấy không nợ gì bố cậu, càng không nợ gì cậu cả, cậu đã 13 tuổi rồi, là một đứa trẻ đã lớn, đã hiểu nhiều chuyện, bao gồm việc tự mình lo bữa sáng, tự mình đi ra ngoài hay đi đến những nơi mà mình thích.

Chỉ trong một tháng cậu đã trưởng thành và hiểu chuyện hơn hẳn

Sau một tháng, cậu trở về nhà. Người nhà vô cùng kinh ngạc rằng cậu thực sự đã thay đổi, chuyện gì cũng biết làm. Cậu có thể giải quyết mọi việc trong cuộc sống của mình: gấp chăn sau khi dậy, rửa bát sau bữa cơm, quét dọn phòng, biết sử dụng máy giặt, đi ngủ đúng giờ và lễ phép hơn với người lớn tuổi….

Bố mẹ câu phục sát đất Mary và hỏi cô rằng: “Sao cậu có thể làm được như vậy? Thật ngạc nhiên, con trai mình trưởng thành hiểu chuyện hơn rất nhiều chỉ trong một tháng đấy”.

Câu chuyện thứ hai:

Cách giáo dục của Mary có phải đã khiến chúng ta thức tỉnh? Những câu hỏi mà các em thường hỏi dưới đây, bạn sẽ trả lời ra sao?

Có một cậu bé người Mỹ và người Trung Quốc đều hỏi những người bố của mình:

“Nhà mình rất giàu phải không ạ?”

Ông bố người Mỹ liền cười và trả lời con rằng: “Bố có tiền, nhưng con thì không có. Tiền của bố là tiền do chính bố cố gắng nỗ lực để kiếm ra, tương lai con cũng có thể kiếm được tiền bằng sức lao động của chính con”.

Đứa trẻ ở Mỹ nghe thấy lời cha nói thì sẽ nhận được những thông tin sau:

1. Cha mình có nhiều tiền, nhưng tiền của cha là của cha;

2. Tiền của cha là do cha cố gắng kiếm được;

3. Nếu mình muốn có tiền thì cũng sẽ kiếm được bằng việc lao động và nỗ lực.

Nhận được những thông tin này, đứa trẻ sẽ rất nỗ lực và sẽ có nhiều kỳ vọng vào cuộc sống. Trẻ cũng sẽ muốn giàu có bằng cách nỗ lực giống như cha mình, quan trọng hơn hết đó là một sự giàu có về mặt tinh thần, tinh thần giàu có sẽ mang lại lợi ích cả đời cho trẻ.

Trong khi đó, một ông bố người Trung Quốc lại trả lời rằng: “Nhà chúng ta có rất nhiều tiền con ạ, lớn lên tất cả những gì bố có sẽ thuộc về con”.

Đứa trẻ ở Trung Quốc thì lại nhận được những thông tin sau từ những gì mà người cha nói:

1. Cha mình là người có tiền, nhà mình có điều kiện;

2. Tiền của cha chính là tiền của mình;

3. Mình không cần nỗ lực thì cũng đã có rất nhiều tiền rồi.

Thế là sau khi đứa trẻ lớn lên và nhận lấy tài sản của cha, trẻ sẽ không biết trân trọng và không biết nỗ lực, ứng với câu nói của người xưa “giàu không quá ba đời”! Một số trẻ em con nhà giàu từ nhỏ đã được nuông chiều đâm hư hỏng, tiêu tiền không tiếc tay. Vậy nên những gì mà người cha này để lại cho con mình chỉ là sự giàu có về vật chất, không có chỗ dựa về tinh thần, mà giàu có vật chất lại là một “con dao hai lưỡi”.

Câu chuyện thứ ba: Con trai à, bố không nợ gì con cả

Có một lần, cậu con trai tự mình đi tắm, nhưng do quần áo nhỏ quá không thể cởi ra được nên vừa khóc vừa nổi cáu với bố mình: “Con ghét bố, ai bảo bố không cởi quần áo cho con”. Lúc đó ông bố không hề giúp mà nói với cậu con trai rằng: “Con à, bố không nợ gì con cả, đây là việc của riêng con, bố không nhất thiết phải giúp con làm. Nếu con muốn bố giúp, thì phải lễ phép nhờ người khác giúp đỡ mình chứ!”.

Chỉ khi nói như vậy con bạn mới trở nên độc lập, biết hy vọng vào cuộc sống. Bên cạnh đó, những gì mà bạn để lại cho con không chỉ là sự giàu có về vật chất mà là sự giàu có vô cùng quý giá về tinh thần.

Lời kết

Phương thức nuôi dạy con của các bậc phụ huynh phương Đông, phương Tây có suy nghĩ khác nhau, không biết bạn tán thành cách suy nghĩ của bên nào? Tuy nhiên có một điều khẳng định rằng, chúng ta không nợ gì các con cả, hãy để các bé học được cách độc lập từ khi còn nhỏ vì điều đó sẽ có ích trong cả cuộc đời sau này của các em.

Nuôi dạy con đã khó nhưng giáo dục con thành người thì lại còn khó hơn. Nuông chiều và yêu thương con quá nhiều ngược lại có thể làm hỏng trẻ, khiến con chỉ biết đua đòi, nhõng nhẽo. Các bậc làm cha mẹ cần học cách “buông lỏng” để các con biết trách nhiệm và nghĩa vụ của mình, để các con trưởng thành trong lúc thực hiện những trách nhiệm và nghĩa vụ đó. Thay vì muốn cho con mọi thứ tốt nhất, hãy nuôi dưỡng khả năng theo đuổi những gì tốt nhất ở con.Muốn cho con cái độc lập từ nhỏ, bố mẹ đừng ngại nói với con mình những câu nói này:

Con à, bố không nợ gì con cả!”

“Đây là việc của riêng con, không phải việc mà bố phải làm.”

“Con à, con phải dựa vào sự cố gắng của bản thân, chứ không phải việc gì cũng cần bố phải giúp đỡ.”

“Con à, tương lai của con đều là do con quyết định, bố không thể giúp được con.”

“Con à, con muốn có được cái gì thì con phải tự mình nỗ lực cố gắng”

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết