Chuyện đời cảm động của người cha có con mắc bệnh Đao: Từ chối bỏ rơi con dù cho vợ quyết định ly hôn

Câu chuyện rất cảm động chất chứa tình phụ tử của một người cha New Zealand có con trai sơ sinh mắc bệnh Đao, dù vợ quyết định ly hôn vì không chấp nhận nổi sự thật, anh vẫn giữ lại đứa bé. Câu chuyện này cũng bộc lộ bản chất thiếu tình người của những nền văn hóa không thừa nhận những khiếm khuyết của con người.

Cùng đọc câu chuyện dưới đây:

Samuel Forrest là một người đàn ông New Zealand. Giống như bất cứ người cha nào, sau khi nghe tiếng khóc chào đời của con trai mình, trong anh ngập tràn niềm vui và hạnh phúc – điều mà chỉ có bậc làm cha làm mẹ mới hiểu.

Vào ngày 21 tháng 1, anh đợi bên ngoài phòng bệnh ở Armenia, nơi vợ anh vừa sinh. Rồi một y tá ẵm đứa con của anh ra với mảnh chăn che khuôn mặt đứa bé.

Cô y tá ấy đã che đi mặt của đứa bé và lãnh đạo bệnh viện không cho phép anh gặp con hoặc vợ mình. Khi đó, bác sĩ bước ra và nói: “con trai anh thực sự có vấn đề”.

Cảm thấy có điều gì không ổn ở đây, Forrest liền đi theo bác sĩ và y tá vào một căn phòng, nơi ấy anh phát hiện rằng, con trai mình bị mắc hội chứng Đao. Anh đã thực sự rất sốc.

Nhưng khi bế con trai trên tay, tình phụ tử trong anh bất ngờ trỗi dậy. Anh liền đưa con trai bé bỏng của mình vào căn phòng vợ mới sinh. Nhưng vợ anh liền cho anh một gáo nước lạnh:

– “Nếu anh giữ đứa bé, chúng ta sẽ ly hôn.

Tổn thương này rồi tổn thương kia ập đến nhanh chóng khiến người đàn ông vừa mới được làm cha chưa trọn vẹn một ngày vô cùng đau khổ. Cuối cùng, Samuel đã chọn con trai Leo dù bé mắc hội chứng Down. Tuy cuộc ly hôn đáng tiếc xảy ra, nhưng người cha này không có chút hối tiếc nào hay do dự về quyết định của mình cả.

Không chỉ vợ anh mà các nhân viên Armenia cũng hỏi liệu anh có chắc chắn muốn giữ lại con trai không? Anh kể với chúng tôi rằng: “Điều gì xảy ra với một đứa trẻ khiếm khuyết được sinh ra ở đây, người ta sẽ nói rằng bạn không cần giữ chúng.

Vợ tôi đã quyết định bỏ rơi đứa bé và tất cả những điều này đã được thực hiện sau lưng tôi.”

Cặp vợ chồng này đã nộp đơn xin ly dị và Forrest dự định sẽ chuyển Leo về New Zealand.

Sau những gì tôi đã trải qua với con trai mình, tôi sẽ không dửng dưng nhìn những đứa trẻ như thế bị gửi đến các cô nhi viện lần nào nữa.“, anh khẳng định.

Những đứa trẻ bị mắc hội chứng Đao đã bị gắn mác là những đứa trẻ khiếm khuyết của xã hội và cần phải bỏ đi. Nếu chúng ta có thể vượt qua sự gán ghép này, chúng ta sẽ thấy rằng chúng là những con người bình thường. Chúng chỉ khác một chút so với chúng ta, nhưng chúng hoàn toàn bình thường”.

Ngoài ra, Forrest đã lập một trang web gây quỹ GoFundMe mang tên “đưa Leo về nhà” để giúp anh và con trai ổn định cuộc sống ở New Zealand.

Điều này làm tôi khá ngạc nhiên“, anh nói. “Thực tế tôi không có nhiều tiền, tôi có rất ít. Mục tiêu là quyên đủ tiền trong một năm để tôi tìm được một công việc bán thời gian, như thế Leo sẽ không phải đến nhà trẻ và tôi có thể chăm sóc cho cháu. Cháu đã rất thiệt thòi trong hai tuần đầu. Nếu có mẹ mọi chuyện sẽ khác”.

Tính đến nay, các khoản tiền quyên góp trên trang GoFundme đã vượt tầm mong đợi của Forrest. Số tiền thậm chí đủ để giúp giải quyết tình trạng trẻ em khuyết tật ra đời bị bỏ rơi ở Armenia.

Trên trang web của anh có một “Ghi chú về Armenia” để giải thích thái độ đối với những đứa trẻ bị khuyết tật ở quốc gia nhỏ này:

“Ở một đất nước nhỏ bé, không có biển, nổi tiếng về sự hiếu khách này, hàng năm có rất nhiều trẻ nhỏ bị bỏ rơi vì nhiều lý do khác nhau, từ khuyết tật về thể chất hoặc trí tuệ đến “những khiếm khuyết nhỏ”. Không may, việc bỏ rơi trẻ nhỏ do khiếm khuyết này lại rất phổ biến khắp khu vực Đông Âu và Liên Xô cũ, đây là hệ quả của nền văn hóa không chấp nhận khiếm khuyết của con người. Các chuyên gia y tế ước tính rằng mỗi năm có 98% trẻ sơ sinh mắc hội chứng Đao sinh ra ở Armenia bị bỏ rơi. Những đứa trẻ bị bỏ rơi này thường bị chuyển đến sinh sống rồi chết đi ở các trại trẻ mồ côi bẩn thỉu bị xã hội ruồng bỏ và lãng quên “.

Nhân sinh cảm ngộ:

Câu chuyện trên là nỗi buồn về tinh thần đồng loại. Những đứa trẻ bất hạnh, khiếm khuyết về thể chất và trí tuệ, chúng không có lỗi, chúng vô tội đến đáng thương, chúng không xa lạ mà chính là con, là em, là cháu, là bạn của chúng ta, chúng là con người. Nhưng những con người hoàn thiện không chấp nhận điều đó, họ từ chối những ai khiếm khuyết vì họ nghĩ đó là gánh nặng. Ừ thì là gánh nặng, nhưng lòng nhân đạo, tình yêu thương và sự sẻ chia đi đâu cả rồi? Chúng ta ngại phải tiếp xúc với những điều bất thường nơi con người, chúng ta bỏ mặc họ thậm chí là ruồng rẫy mà không hề cảm thấy tội lỗi sao? Cuộc đời này, đâu phải ai cũng may mắn có được những thuận lợi như ta, có tài năng, có ngoại hình xinh đẹp…Do đó, hãy trân trọng và biết ơn những gì bạn có và làm ơn đừng quay lưng với những đứa trẻ kia… Chúng có thể thiếu cái này cái nọ trên thân thể, thiếu sót gì đó về trí não nhưng không thể thiếu tình thương và cảm thông, vì đó hoàn toàn là điều tuyệt vời chúng ta có thể giúp chúng!

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết