Chỉ với ý tưởng bất chợt này, kẻ ăn mày sau 3 năm bỗng trở thành “tỉ phú”

Trong cuộc sống, đôi khi một vài ý tưởng bất chợt nảy sinh không những có thể thay đổi toàn bộ tính chất công việc của bạn, mà còn khiến cuộc đời bạn bước sang một trang mới. Câu chuyện của người nhặt phế liệu dưới đây là một ví dụ.

Tầm nhìn xa mang đến tiền tài

Trong mắt của những người bình thường, thu nhặt phế liệu nhất định là những người nghèo. Muốn dựa vào việc nhặt phế liệu để trở thành tỉ phú cũng gần giống với câu chuyện nghìn lẻ một đêm vậy. Nhưng thực sự đã có người làm được điều đó

Người nhặt phế liệu với tầm nhìn xa

Ở Thẩm Dương có một người mưu sinh bằng nghề nhặt phế liệu. Một ngày nọ anh chợt nghĩ ra một ý tưởng: thu mua một cái lon, chỉ có mấy xu. Nếu nấu chảy nó, làm thành vật liệu kim loại để bán có thể kiếm thêm được ít tiền hay không?

Anh đập nát một cái lon rỗng, cho vào nắp chuông xe đạp, rồi nung chảy thành 1 miếng kim loại có màu xám bạc bằng móng tay, sau đó chi 600 Nhân Dân Tệ (khoảng 3000 Đài Tệ) để làm hóa nghiệm tại viện nghiên cứu kim loại màu. Kết quả hóa nghiệm cho thấy, đó là một loại Macnali (hợp kim của nhôm và magiê) rất có giá trị.

Lúc bây giờ, giá nhôm Alu trên thị trường mỗi tấn rơi vào khoảng 14.000 Nhân Dân Tệ (khoảng 70.000 Đài Tệ) đến 18.000 Nhân Dân Tệ (khoảng 90.000 Đài Tệ), mỗi một cái lon rỗng nặng 18,5g, một tấn là 54.000 lon, như vậy tính ra số tiền vật liệu bán được sau khi nung chảy nhiều hơn gấp 6, 7 lần so với bán lon trực tiếp. Thế là anh quyết định thu mua lon để tinh luyện.

Để thu mua được nhiều lon, anh tăng giá thu mua từ mấy xu một lon lên 1 hào 4 xu/ một lon (khoảng 0.7 Đài tệ), rồi in địa điểm thu mua và giá cả thu mua lên danh thiếp, phát cho những đồng nghiệp thu mua phế liệu.

Sau một tuần, anh đạp xe đến xem các điểm chỉ định, chỉ thấy một chiếc xe hàng cỡ lớn đang đợi mình, trên xe xếp đầy lon rỗng. Ngày hôm ấy, anh thu gom được hơn 130.000 chiếc lon, tầm được 2 tấn rưỡi. Những người đồng nghiệp cung cấp lon cho anh, tháo dỡ hàng xong lại tiếp tục đi nhặt phế liệu.

Rồi anh nhanh chóng làm một xưởng gia công tái chế kim loại. Trong một năm, xưởng gia công của anh dùng những chiếc lon rỗng luyện ra được hơn 24 tấn nhôm Alu, trong vòng 3 năm, kiếm được 2.700.000 Nhân Dân Tệ (khoảng 12000.000 Đài Tệ). Kết quả, anh từ một “kẻ nhặt phế liệu” đã một bước trở thành “tỉ phú”.

Một người nhặt phế liệu có suy nghĩ không chỉ là nhặt phế liệu không, mà còn thực hiện cải tạo những phế liệu thu nhặt được, điều này đã không phải ai cũng có thể nghĩ đến. Sau khi cải tạo còn gửi đến cơ quan nghiên cứu khoa học để làm hóa nghiệm lại càng chứng tỏ tầm nhìn chuyên nghiệp con người này. Từ phí hóa nghiệm 600 Nhân Dân Tệ (khoảng 3000 Đài Tệ), phải nhặt bao nhiêu cái lon mới có thể kiếm lại được? Những người nhặt phế liệu bình thường tuyệt đối không dám làm vậy, đó chính là sự khác biệt giữa nhà đầu tư và người làm thuê.

Tuy là nhặt phế liệu, nhưng không có tâm lý của người nghèo, dám nghĩ dám làm, hơn nữa lại nghĩ ra cách làm vô cùng khéo léo. Kiểu người như vậy, bất luận là đứng trước hoàn cảnh nào, không sớm thì muộn cũng sẽ trở nên giàu có phát đạt.

Thế giới này không có người nghèo mãi mãi, chỉ cần tin tưởng mình có thể làm giàu, thì có thể thực sự trở nên giàu có.

Người nghèo cho dù có tiền thì cũng không nỡ tiêu tiền, họ luôn sợ tiền sẽ bay đi mất, sợ sẽ lại quay về những ngày tháng nghèo khó, cho dù cuối cùng quyết định đầu tư làm ăn thì cũng không dám mạo hiểm, rút cuộc vẫn sẽ dậm chân tại chỗ, vẫn chỉ là ôm chặt lấy số tiền của mình, với họ tiêu ít tức là kiếm được nhiều.

Chuyện quan tâm nhất của những người nghèo là gà đẻ ra trứng, trứng đẻ ra gà, một vốn bốn lời… nhưng lại đặt hi vọng vào duy nhất một con gà mái, suy cho cùng như vậy thì hi vọng là quá mong manh. Xuất phát điểm của người giàu là vốn mười lãi mười, trên nền tảng này nếu làm không tốt thì sẽ thành mười vốn một lời, nếu làm tốt có thể mười vốn trăm lời, tóm lại không chịu bỏ vốn thì không làm được gì cả.

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết