Câu chuyện ngụ ngôn đầy triết lý: Tên cường đạo và người hàng xóm

Chuyện kể rằng, có một nhóm cướp rất hung ác, trong một đêm mưa bão đã lẻn vào một căn nhà, khi thấy người nhà này đang ngủ, bọn chúng đã khoắng sạch những đồ đạc có giá trị trong nhà. Trong lúc nhóm trộm chuẩn bị tẩu thoát thì gặp phải người hàng xóm của gia đình bị cướp. Người hàng xóm vừa nhìn thấy những món đồ trong tay bọn trộm thì ngay lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra. Người hàng xóm là một người chính trực lương thiện, tuy biết được bọn cướp hung ác không dễ gì đối phó, nhưng cũng không cam tâm nhìn bọn chúng lấy đi những món đồ mà hàng xóm của mình đã tích lũy bao năm.

Người hàng xóm lương trực chứng kiến bọn trộm cướp đồ hàng xóm của mình

Thế là người hàng xóm lấy hết dũng khí hô lớn: “Có trộm! Có trộm!”, toan dùng tiếng hô đánh thức người chủ. Ông cho rằng: nếu như mọi người cùng nhau phản kháng thì có thể thắng được bọn trộm. Nhưng ông chủ nhà lại là một người ngủ rất say, bình thường sét đánh cũng không tỉnh, lần này tiếng hét của người hàng xóm cũng không thể đánh thức ông ta. Vậy nhưng bà chủ nhà lại tỉnh giấc, sau khi tỉnh dậy bà biết trong nhà có trộm, bèn đi theo nơi tiếng hét phát ra thì thấy bọn trộm và người hàng xóm đang đứng mặt đối mặt.

Bà chủ nhà khóc la toan giành lại tài sản từ tay bọn trộm, nhưng bọn trộm lại lừa bà, nói rằng những món đồ chúng trộm được đều là nghe theo sự sắp xếp của người hàng xóm, là người hàng xóm đã nhìn thấy tài sản nhà bà nên mới bảo chúng tới trộm đồ, bảo bà chủ vài hôm nữa tới đòi người hàng xóm. Bà chủ nhà bán tín bán nghi, sợ hãi đi vào trong phòng. Bọn trộm thấy mưu đồ của mình được thực hiện, đắc ý nói với người hàng xóm: “Kể cả ông nói sự thật thì cũng chẳng ai tin đâu. Lần sau mà còn xía mũi vào chuyện của người khác thì bọn này không khách sáo đâu! Những gì ông nhìn thấy hôm nay không được nói cho người khác biết, không thì hãy cứ cẩn thận kẻo bị diệt khẩu”. Người hàng xóm yếu không địch được mạnh, cuối cùng chỉ có thể nhìn bọn trộm nghênh ngang ra đi.

Hôm sau, ông chủ nhà tỉnh dậy, thấy vườn không nhà trống, lại nghe theo lời hồ đồ của người vợ bị lừa, liền hận người hàng xóm thấu xương, ngay lập tức ba máu sáu cơn đến nhà hàng xóm làm loạn. Nhưng ông ta lại không phát hiện ở nhà hàng xóm có bất cứ thứ đồ nào giống như của nhà mình, như thế cũng không thể khẳng định người hàng xóm là kẻ trộm. Tuy vậy, người chủ nhà bị mất đồ trong lòng vẫn oán hận người hàng xóm.

Sau này, họ hàng của người hàng xóm kia biết chuyện mới nói với ông: “Ông hà cớ gì phải khổ như thế. Bị ăn trộm là nhà người ta, ông nhìn thấy kẻ trộm, không nói ra cũng chẳng mất gì. Ông nói ra sẽ đụng chạm đến lợi ích của chúng, chúng sẽ không tha cho ông đâu. Ông xem bây giờ người mà ông giúp đỡ không cảm tạ ông, mà còn sinh hận. Người ta thường nói: người khôn giữ mình, sự việc không liên quan đến mình ông cũng đừng bận tâm, kẻo rước họa vào thân”.

Người hàng xóm sau khi cân nhắc một hồi, nói: “Tôi biết nhà người ta mất đồ thì tôi cũng chẳng tổn hại gì, tôi cũng biết trước rằng nếu tôi nói sự thật sẽ bị bọn cướp báo thù. Nhưng đã có duyên làm hàng xóm với nhau thì cũng nên giúp đỡ lẫn nhau, tiên nhân đã dạy ta ‘kiến nghĩa dũng vi’, chính nghĩa là ngăn chặn cái xấu. Vì bảo vệ bản thân mình mà bỏ qua cái ác, thế thì tôi có khác gì bọn trộm đâu. Người khôn giữ mình chẳng phải là thấy lợi ích mà quên đi việc nghĩa. Hơn nữa, bị ăn trộm không phải nhà tôi, nhưng nếu lần này không nói ra chân tướng, bọn cướp sẽ càng hoành hành hơn, lần sau nếu nhà tôi bị trộm, mỗi lần hàng xóm nhìn thấy cũng vì sợ mà không nói ra, thì tất cả chúng ta đều bị trộm ghé thăm. Cũng giống như chúng ta nhìn thấy nhà khác bị mất cắp, mà ích kỷ không cứu giúp, như thế cũng chưa chắc đảm bảo an toàn cho nhà mình. Cho nên lạnh nhạt và ích kỷ không chỉ tổn hại đến người khác, mà có một ngày cũng làm hại chính mình.”

Nếu là người hàng xóm trong câu chuyện này, bạn sẽ làm gì?

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết