Bí kíp dạy con khôn ngoan của một ông bố

9 mẩu chuyện nhỏ dưới đây kể về cách dạy dỗ con trai khéo léo của một người cha, biết đâu bạn cũng có thể học hỏi để áp dụng cho con cái của mình.

Câu chuyện thứ nhất: Tinh thần trách nhiệm

Một hôm, trong lúc chơi đùa, đứa con trai 2 tuổi của tôi bị va vào cái bàn, đầu bé sưng vù lên. Con đã khóc một hồi rất lâu. Tôi mở cửa phòng ra xem chuyện gì đang xảy ra và lại chỗ cái bàn: “Này, cái bàn kia, ai đã làm mày đau mà khóc thế hả?

Nghe vậy, con trai tôi ngừng khóc và nhìn tôi với cặp mắt rưng rưng. Tôi hỏi lại cái bàn: “Ai đã làm cho mày như thế hả?”Con nhìn tôi và nói: “Ôi bố ơi, là con đấy ạ”. Tôi bảo bé: “Ồ thế à, vậy con đã xin lỗi nó chưa?”. Bé liếc nhìn cái bàn rồi khẽ nói: “Mình xin lỗi cậu”. Thế là con đã học được cách chịu trách nhiệm với những việc mình đã gây ra.

Câu chuyện thứ hai: Đừng để sự bực bội của mình ảnh hưởng tới người khác

Khi được 3 tuổi, một hôm tự nhiên bé khóc thét lên mà chẳng có lý do, thấy vậy tôi hỏi: “Con đang khó chịu hả con trai?” Con đáp: “Không ạ”.

Tôi hỏi: “Thế sao con lại khóc? Được rồi, con muốn khóc cũng không sao nhưng bố sẽ tìm một chỗ thích hợp cho con, để con không phải ảnh hưởng tới người khác. Khi nào xong thì nói với bố nhé“. Nói rồi tôi bế con vào nhà tắm. Hai phút sau, bé gõ cửa bảo với tôi: “Con khóc đủ rồi bố ạ” và rồi tôi đưa bé ra khỏi cửa. Từ đó đến giờ, con được 18 tuổi rồi và tôi chưa bao giờ thấy lần nào con để tâm trạng không tốt hay sự bực bội của mình ảnh hưởng tới người khác nữa.

Câu chuyện thứ ba: Suy nghĩ kĩ trước khi làm

Khi được 5 tuổi, có lần tôi với con đi dạo qua một cây cầu. Nhìn thấy dòng nước trong vắt dưới chân cầu, bé bảo: “Bố ơi, nước đẹp quá, con muốn tắm”. Con làm tôi hơi ngạc nhiên nhưng sau đó tôi đáp: “Được thôi, bố con mình cùng tắm, nhưng giờ mình phải về nhà thay đồ trước đã”. Sau khi về nhà thay đồ xong, bé lại gần một cái xô nước.

Tôi nói với bé: “Này con, khi bơi con phải úp mặt xuống nước có phải không?” Nó gật đầu và đáp: “Mình cần phải tập trước để thử xem có thể ngụp bao lâu”. Sau khoảng 10 giây, con ngóc đầu lên và nói: “Ngụp xuống nước đúng là không thoải mái bố ạ”. Tôi bảo: “Ừ đúng đó con, nhưng nếu mà tắm dưới sông, con còn thấy khó chịu hơn”.

Bố ơi, vậy mình không đi tắm nữa nhé”- bé đáp lại.

Được thôi, vậy chúng ta không đi nữa”. Từ đó, con biết trở nên cẩn trọng hơn và biết suy nghĩ kĩ trước khi làm một việc gì.

Câu chuyện thứ tư: Biết kiềm chế ham muốn của mình

Khi lên 6 tuổi, có lần sau khi tan trường về, hai bố con đi ngang qua một cửa hàng McDonalds.

Bố, McDonalds kìa!” bé kêu lên.

Ừ, McDonalds! Con muốn vô đó ăn phải không? Mà bố nói này, khi thích một thứ gì đó, con có thể tìm mua rất dễ dàng, và ai cũng có thể làm như vậy hết. Nhưng nếu con có thể kiềm chế ham thích của mình và không mua nữa, thì con sẽ là một anh hùng đấy. Vậy giờ con muốn làm một người tầm thường hay một anh hùng đây?

Bé trả lời: “Con muốn làm anh hùng ạ

Con chắc chứ?

Dạ, con thực sự muốn làm anh hùng”-bé trả lời.

Tốt, con thật bản lĩnh, chúng ta cùng về nhà thôi”.

Sau chuyện này, con đã dần biết cách chế ngự nhiều ham muốn của mình, và không dễ dàng chạy theo những thứ đó nữa.

Câu chuyện thứ năm: Biết suy tính trước sau

Khi lên 8 tuổi có lần bé gây lộn với một đứa bạn cùng lớp. Con ấm ức chạy về nhà. Lúc đó bé cảm thấy bị bạn đối xử tệ và rất tức giận.

Tôi hỏi con: “Vậy giờ con định làm gì? Con có cần bố giúp gì không?

Bố tìm cho con một khúc cây, ngày mai con sẽ đánh nó”.

Ừ, được rồi. Con còn cần gì nữa không?

Bố mang cho con 1 con dao nữa, mai con sẽ xử nó“.

Tốt. Làm thế con sẽ được hả giận. Bố có thể giúp con“.

Tôi xuống cầu thang chuẩn bị một vài thứ. Khoảng 20 phút sau, khi nó bắt đầu bình tĩnh lại, tôi mang lên cho nó với rất nhiều quần áo, mùng mền mà tôi đã chuẩn bị. “Con trai, con đã quyết định chưa, dùng gậy hay là dao đây?

Nhưng bố ơi, sao bố lại chuẩn bị toàn là quần áo và mùng mền vậy?

Này nhé: Nếu con dùng gậy đánh người ta, bố con mình sẽ đi tù 1 tháng, nên bố chuẩn bị một vài cái áo khoác với mùng mền. Còn nếu con dùng dao đâm người ta, bố con mình đi tù ít nhất là 3 năm, nên bố đã chuẩn bị nhiều đồ hơn, để đủ cho cả bốn mùa trong năm, phải vậy không? Luật pháp quy định vậy đó. Con quyết định đi, dù sao bố cũng ủng hộ con

Mình sẽ không làm vậy phải không bố?” nó đáp lại.

Nhưng con rất tức giận“.

Bố này, giờ con hết giận rồi. Thực ra con sai rồi”- nó ngại ngùng đáp lại tôi.

Được rồi, bố ủng hộ con“.

Sau chuyện này, nó đã học cách làm thế nào để có một quyết định đúng đắn khi suy nghĩ kĩ về những hậu quả của mình.

Câu chuyện thứ sáu: Luôn đối xử tốt với người khác

Năm lên 9 tuổi, con trai tôi đã thi rớt môn toán và rất thất vọng.

Tôi hỏi nó: “Chuyện là sao vậy con? Con bị rớt môn toán rồi à?

Vì con ghét cô giáo dạy toán, cô ấy dạy thật là chán“.

Ồ vậy hả, vậy kể cho bố nghe một chút đi”, tôi vui vẻ hỏi nó.

Lúc đó, nó kể rất nhiều, và tôi nhận ra rằng vấn đề chính là cô giáo đã không thích nó.

À, vậy bố hiểu rồi. Khi ai đó thích con, thì con sẽ thích người đó. Khi ai đó không thích con thì con sẽ ghét người ta. Vậy con là người tích cực hay là tiêu cực đây?

Là tiêu cực ạ“, nó đáp tôi.

Vậy con là người mạnh mẽ hay là yếu đuối đây? Và là người lịch sự hay là một đứa bình thường đây?”, tôi tiếp tục hỏi nó

Con yếu đuối và tầm thường ạ“- nó trả lời.

Vậy con muốn trở thành người mạnh mẽ hay một đứa tầm thường?”-tôi hỏi

Người mạnh mẽ ạ. Con đã hiểu rồi. Dù cô giáo có thích con hay không, con cũng có thể tôn trọng và đối xử tốt với cô, khi đó con sẽ là người mạnh mẽ”.

Hôm sau, nó hạnh phúc cắp sách tới trường và không lâu sau, điểm toán của nó đã được cải thiện rõ rệt. Nó đã hiểu được sự khác biệt giữa một suy nghĩ cao cả và một suy nghĩ tầm thường là như thế nào.

Câu chuyện thứ bảy: Có nguyên tắc

Khi lên 10 tuổi, con trai tôi rất nghiện chơi game. Mẹ nó cũng đã nhiều lần nhắc nhở nó nhưng không có tác dụng. Ngày nọ, tôi cố tình từ tốn hỏi để làm dịu nó: “Con, nghe nói con thích chơi game lắm phải không?Mỗi lần chơi game xong con cảm thấy thế nào?

Nó trả lời tôi: “Tuyệt vọng, trống rỗng, thật là chán và thất vọng nữa”.

Vậy sao con còn chơi. Chơi game đâu có lợi ích gì đâu phải không?”, tôi bảo với nó.

Dạ, đúng đấy bố” – nó đáp lại.

Tốt, vậy để bố giúp con”. Tôi bê cái máy tính tới trước mặt nó và đưa một cái búa nhỏ cho nó cầm. Tôi bảo: “Con hãy đập nó đi!

Nhưng mà bố …” nó hơi ngần ngại.

Đập đi cho rồi, bố thà bỏ cái máy tính còn hơn mất con trai của mình”, tôi nói với nó vậy. Sau khi đập tan cái máy tính nó đã khóc và hiểu rõ được vấn đề của mình.

Câu chuyện thứ 8: Học cách nói chuyện với mẹ

Khi con trai tôi lên 11, tôi và vợ phải ra nước ngoài sống và giao nó cho bà nội chăm sóc. Hàng ngày tôi đều dành thời gian để gọi điện về hỏi thăm mẹ mình. Một hôm, nó nhấc điện thoại ở đầu giây: “Bố hả, con chào bố

Tôi đáp: “Tốt, bà nội đâu con, cho bố gặp bà nội đi”.

Nhưng mà bố ơi, sao ngày nào bố cũng gọi điện cho bà nội vậy?” nó hỏi tôi.

Có gì đâu con, bố gọi cho mẹ bố mà”- tôi đáp lại.

Vậy còn con thì sao? Con cũng muốn nói chuyện với bố”.

Tôi đáp nó: “Trong khi bố gọi cho mẹ của bố thì con hãy gọi cho mẹ của mình đi”.

Thế là từ đó, sáng nào vợ tôi cũng nhận được cuộc gọi từ đứa con yêu dấu của mình – đã 8 năm rồi hầu như ngày nào nó cũng gọi điện hỏi thăm mẹ mình.

Câu chuyện thứ 9: Chú ý đến những việc lớn

Khi được 12 tuổi, bài tập về nhà rất nhiều, làm con lúc nào cũng vất vả. Một hôm vừa về đến nhà và nó bị chị gái tôi hỏi:

Này cháu, hôm qua cháu làm vỡ cái đĩa của cô phải không?

Con không có ạ, không phải con”.

Lúc đó mẹ tôi cũng thêm vào: “Bà đã thấy con làm vỡ cái đĩa.

Con không có, bà nhìn nhầm rồi đó” và nó lăn ra nền nhà và khóc.

Khoảng 5 phút sau, tôi ra khỏi phòng và hỏi: “Có chuyện gì vậy?

Nó vừa khóc vừa nói: “Bố, cô với bà đã đổ oan cho con”.

Chuyện lớn đây, có người đổ oan cho con, con không biết làm gì và đành lăn ra khóc. Không xứng là nam nhi chút nào. Là nam nhi, gặp chuyện lớn thế nào con cũng phải đứng vững chứ, sao lại khóc vì một cái đĩa bị vỡ cơ chứ. Thiệt là dở. Mai mốt lớn lên con còn gặp nhiều chuyện còn tệ hơn thế nữa. Bây giờ không lẽ con muốn nằm đó khóc và rồi không giải quyết được gì hay sao?

Nghe xong nó đứng ngay dậy và nói: “Bố, con biết rồi, giờ con nên làm gì đây?

Giờ bố hỏi con nhé, con có nhiều thời gian rảnh không hay là có rất nhiều bài tập con còn cần phải làm? Con nên quên mấy chuyện lặt vặt đi và lo tập trung vào những chuyện quan trọng hơn”.

Nghe xong nó cắp sách vở lên, chào cô và bà nội rồi vào ngay phòng của mình. Cả ba chúng tôi đều đứng cười. Hi vọng sau này có nhớ lại chuyện này, con sẽ thấy được những điều này là tốt cho mình.

Theo Loihayydep.net

Bí kíp dạy con khôn ngoan của một ông bố
Đánh giá bài viết

Reply