Bất chấp gia đình phản đối, cô gái vẫn lấy chồng nghèo khổ, 10 năm sau cô nhận lại kết cục tưởng chỉ có trong chuyện cổ tích

Cuộc sống không đơn giản như những gì người ta có thể nhìn thấy. “Chiếc áo không làm nên thầy tu”. Đừng đánh giá mọi thứ qua vẻ những thứ phù phiếm vật chất bề ngoài. Thay vào đó, hãy hướng đến những giá trị đích thực bên trong. Câu chuyện tình yêu cổ tích thời hiện đại rất ý nghĩa dưới đây là một ví dụ.

Mỹ và Thiên yêu nhau đã nhiều năm. Trong khi Mỹ là nhân viên của một công ty lớn với mức lương trên 10.000 TWD (khoảng mấy chục vạn Đài Tệ) thì Thiên chỉ là nhân viên kinh doanh của một công ty nhỏ. Anh thường xuyên đau đầu vì vấn đề cơm áo gạo tiền. Cha mẹ Mỹ rất không hài lòng về gia cảnh của chàng trai, họ nhiều lần nhờ người giới thiệu đối tượng có điều kiện tốt hơn cho Mỹ, nhưng cô kiên quyết không đồng ý. Cô nói với cha mẹ rằng:

Con thực sự yêu Thiên cha mẹ ạ. Con muốn cưới anh ấy làm chồng, cho dù cả đời này Thiên vẫn nghèo khó như thế thì con vẫn bằng lòng yêu anh.

“Con đang dùng cả cuộc đời của mình để đánh cược đó Mỹ à!”

Mỹ liền nói: “Con đã chọn anh ấy rồi, cho dù phải đánh cược cả cuộc đời này con cũng chấp nhận”.

Rất nhanh sau đó, bất chấp sự phản đối của gia đình, Mỹ vẫn kết hôn với Thiên. Vì nhà Thiên không đủ điều kiện nên đôi trai gái đã quyết định không tổ chức hôn lễ.

Hai người về chung một nhà và cùng sống trong một căn phòng nhỏ chỉ vỏn vẹn mười mấy m2. Sau khi kết hôn, vì không muốn vợ sống trong khổ cực nên Thiên bèn đến phỏng vấn làm nhân viên kinh doanh tại một công ty lớn. Mới đầu Thiên không hiểu rõ lắm về việc kinh doanh của công ty, nhưng anh không hề bỏ cuộc và không ngừng học hỏi người khác. Buổi trưa, khi các đồng nghiệp sợ nắng nóng và nghỉ ngơi trong phòng có điều hòa thì anh lại chạy long rong giữa trời nắng. Buổi tối khi các đồng nghiệp sớm đã tan ca về nhà nghỉ, thì anh lại giành thời gian để chuẩn bị tài liệu cần thiết cho ngày hôm sau. Buổi sáng khi đồng nghiệp khác vẫn còn đang say giấc thì anh đã đến công ty, lập kế hoạch cho hành trình một ngày của mình. Rất nhanh một năm thấm thoát trôi qua, công việc của Thiên đã khởi sắc hơn, anh đã có thu nhập cao hơn so với những đồng nghiệp khác, nhưng anh không hề tự mãn, vẫn luôn nỗ lực cố gắng. Hai năm sau, Thiên đã được thăng chức trở thành giám đốc kinh doanh nhờ chăm chỉ làm việc cũng như đạt được thành tích kinh doanh xuất sắc.

Nhưng lúc ấy Mỹ lại thất nghiệp vì một số nguyên nhân. Thiên đã an ủi cô:

Em ở nhà lo chuyện nhà cửa là được rồi, việc bên ngoài để mình anh cố gắng.”

Năm thứ năm, Thiên đã có một khoản tiền tích góp nhất định nên anh mua một căn phòng tốt hơn và cùng Mỹ chuyển đến đó sinh sống. Vào ngày sinh nhật của Mỹ, anh tặng vợ một tờ giấy như một món quà đặc biệt, trong đó viết, “Vợ à hai năm sau anh sẽ tặng em một chiếc xe Mercedes.”

Năm thứ 7, Thiên thực sự đã thực hiện được lời hứa của mình. Cũng trong năm đó, gia đình họ vui mừng đón nhận thêm một thành viên mới trong gia đình.

Vào năm thứ 10 Thiên tiếp tục được thăng chức, trở thành tổng giám đốc công ty. Trong khi đó Mỹ không còn xinh đẹp như xưa, cô lên cân rất nhiều vì sinh con. Cha mẹ cô gái bắt đầu lo lắng, họ cho rằng Thiên sẽ ruồng bỏ con gái để tìm một cô gái khác xinh đẹp hơn. Trái lại, con rể của họ lại càng quan tâm chăm sóc cho Mỹ nhiều hơn và càng yêu thương cô hơn.

Nhiều lần bạn bè nói đùa trước mặt Thiên rằng: “Cậu bây giờ đã giàu có rồi, cái gì cũng thay đổi rồi, định khi nào đổi vợ đấy?” Nhưng Thiên nghiêm túc nói:

Không có chuyện đó đâu, cả đời này tớ chỉ có mình cô ấy thôi. Bất kể vợ tớ trở nên như thế nào tớ cũng vẫn chỉ yêu mình cô ấy.

Mỹ từng hỏi Thiên: “Em bây giờ đã không còn xinh đẹp nữa, tại sao anh vẫn đối xử với em tốt như thế?” Thiên nhìn vợ âu yếm: “Mười năm trước, dù anh nghèo khó nhưng em vẫn bất chấp đánh cược cả cuộc đời của mình cho anh. Bây giờ mười năm sau, khi đã giàu có, anh sao có thể bỏ rơi em được chứ? Nửa cuộc đời còn lại anh chỉ tốt với một người phụ nữ là em, bất luận em xinh đẹp hay không, hay khỏe mạnh hay không, anh cũng chỉ yêu mình em mà thôi. Hơn nữa năm đó không thể tổ chức cho em một hôn lễ tử tế, vậy nên anh cũng muốn bù đắp lại cho em”.

Nhân sinh cảm ngộ:

Bên cạnh cuộc sống cơ cực thuở đầu, người ta vẫn tìm thấy tình yêu giản dị của Mỹ và Thiên dành cho nhau. Cùng nhau trải qua 10 năm sóng gió, có lẽ điều khiến họ cùng nhau đi đến xây dựng một tổ ấm hạnh phúc không phải sự giàu có mà là tình yêu chân thành và bền bỉ đã giúp họ vượt qua phong ba bão táp của cuộc sống. Đó cũng chính là điều mà ông cha ta dạy, sống sao cho trọn nghĩa trọn tình, cho trọn đạo vợ chồng.

Với quan niệm “nghĩa vợ chồng kết tóc se tơ” hôn nhân đại sự đều là duyên tiền định nên người xưa rất coi trọng đạo lý vợ chồng. “Một ngày là vợ chồng cả đời nên ơn nghĩa”, vậy mà tại sao quan hệ giữa vợ chồng thời nay lại ngày càng không được sâu đậm như xưa? Khi giàu có người ta lại quên mất ân nghĩa vợ chồng? Các cụ thường nói “trăm năm hạnh phúc”, “hoạn nạn có nhau”… Đó là những câu nói vô cùng đúng đắn và ý nghĩa. Ngày nay thuận theo trào lưu phát triển, lễ giáo và đạo đức truyền thống xưa đã bị phá huỷ nhiều. Hết thảy lễ giáo văn hóa truyền thống vốn có thể giúp cho con người có câu thúc về đạo lý làm người đã không còn. Người xưa cũng nói: “Giữa vợ chồng phải có cung kính, trọng đạo trọng nghĩa và có cả sự biết ơn”. Đây có lẽ chính là thiếu sót lớn nhất trong đa số gia đình thời nay.

Người xưa cũng cho rằng, người chồng là tay trái, người vợ là tay phải. Tay trái sờ tay phải không có cảm giác gì, nhưng có một ngày, tay trái chảy máu, tay phải nhất định sẽ giúp cầm máu.

Có một ngày, tay trái ngứa ngáy, tay phải nhất định sẽ gãi ngứa cho tay trái.

Có một ngày, tay trái cầm đồ mệt mỏi, tay phải nhất định sẽ giúp tay trái bưng đồ.

Cho nên không được ghét bỏ tay phải của bạn, càng không thể ghét bỏ tay trái của bạn. Bởi vì tay trái nắm tay phải mới tạo nên cuộc đời trọn vẹn, nắm bàn tay của nhau tới tận cuối đời, giúp đỡ nhau trong lúc hoạn nạn, bình đạm mới thật là yên vui.

Một người cả đời chỉ yêu bạn, thương bạn, lo lắng cho bạn, đây chính là hạnh phúc.

Vạn người theo đuổi không bằng một người yêu thương.

Vạn người nuông chiều không bằng một người thấu hiểu.

Không phải tất cả mọi người trên đời này đều có thể yêu nhau bằng tất cả trái tim.

Những ai đi lướt qua đều là cảnh, những người đụng phải vai đều là khách.

Người nhớ bạn, yêu bạn mới là người chia sẻ ngọt bùi cùng bạn

Hãy trân trọng! Trân trọng!

Theo Loihayydep.net

Đánh giá bài viết